By DALLOLS payday loans

phapnanbatnha.net

Wednesday
Jun 28th
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home Ý kiến Bài được quan tâm Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng - Nỗi đau xé lòng

Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng - Nỗi đau xé lòng

Email In PDF.
Chỉ mục bài viết
Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng
Nỗi đau xé lòng
Con đường không đứt đoạn
Ra đi trong đêm
Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.
Tình huynh đệ bao la - phần 3
Ngồi yên trong mưa - phần 2
Tiếng chim báo bão - phần 1
Tất cả các trang

Phần 9 : Nỗi đau xé lòng

Đây hai bàn tay tôi

Một kiếp luân hồi không xoá nhoà thương tích

Nụ cười còn đây tôi không bao giờ oán trách

Còn đây tâm hồn thơ dại ngày xưa

Đây hai bàn tay xưa

Băng bó vẫn chưa lành

Tôi mang về trả lại

Thành khẩn nguyện cầu xin đừng nghiến nát

Nguyện cầu mười phương trăng sao chứng minh.

(Xin Cúi Đầu Đưa Về trong Thơ Từng Ôm và Mặt Trời Từng Hạt)

Con người có bản năng hướng thiện, dù lớn đến đâu, dù sống dài đến mấy, con người ta vẫn khắc khoải đi tìm… đi tìm cho mình một con người thật, đi tìm một nơi mà ở đó con người khóc cười được với cái giọng rất riêng, với chính những gì rất thật của mình. Có nhiều người thắc mắc và chất vấn anh chị em tôi rằng tại sao quý vị lại phải đi chung với nhau mới tu được, tại sao quý vị không ai về nhà nấy cho yên ổn mà cứ bám riết lấy nhau để rồi bị đánh đuổi chạy từ nơi này sang nơi khác như vậy… Tại sao…? Tôi đặt câu hỏi này cho chính mình “Tại sao tôi thương anh chị em tôi nhiều như vậy? Tại sao tôi thương con đường này nhiều như vậy?” Chúng tôi là những người xa lạ, về Bát Nhã từ mọi miền đất nước, có người còn thuộc dân tộc Vân Kiều, … Chúng tôi về với nhau và nguyện tu tập bên nhau bởi vì chúng tôi được nói lên tiếng nói của con người, nói lên tiếng nói chân thật từ con tim đang đập liên hồi trong khuôn ngực rực cháy lên ngọn lửa Bồ Đề Tâm như Phùng Quán thuở nào đã cất lên khẳng khái:

Yêu nhau cứ bảo là yêu

Ghét nhau cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét

Dù ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêu

... ... ... ...

Đến với nhau, chúng tôi có thể sống thật con người của mình. Những khổ đau, tủi hờn được sẻ chia và ôm ấp, những yêu thương tươi đẹp được gìn giữ và vun bồi. Chúng tôi được cười những nụ cười tươi sáng từ con tim của mỗi người muốn cống hiến niềm vui cho thế gian, chúng tôi khóc những dòng nước mắt mặn mà tình người cũng từ chính con tim muốn đem tình yêu thương đến cho quê hương này. Chúng tôi đến với nhau, tu tập, học hành chung với nhau và thương yêu gắn bó như ruột thịt bởi vì chúng tôi được đích thực là mình, được sống thật là chính mình và được nhận mặt nhau như anh chị em một nhà, con cháu của một gia đình tâm linh rộng lớn.

Buổi sáng hôm đó thật bình an, một buổi sáng thường lệ mồng chín tháng mười hai, một buổi sáng có nắng và một chút sương nhẹ... Chúng tôi được đi chung bên nhau những bước chân bình lặng thong dong trong buổi thiền hành. Rồi tất cả anh chị em tôi theo Ôn Trụ Trì và Thầy Thanh Nhật, thầy Giới Đạt, thầy Giới Tuệ đệ tử Ôn đón tiếp phái đoàn đại diện Liên Hiệp Quốc và Lãnh sự Thuỵ Điển tới thăm. Sự yên ắng của không gian Phước Huệ và những bước chân thiền hành bị khuấy động bởi nhóm người lạ mặt đeo khẩu trang. Thế rồi buổi gặp gỡ của Phái đoàn các nước bạn với Ôn Trụ Trì và anh chị em chúng tôi không thành giữa tiếng la hét, chửi rủa và buộc tội của đám đông. Người ta nhục mạ và làm tổn thương nhân phẩm của Ôn Trụ Trì và của anh chị em chúng tôi. Tôi rúng động bàng hoàng trước cảnh một người tự xưng là Phật tử dang tay sỉ vả thằng thừng vào mặt một vị tôn đức. Xung quanh tôi là cảnh hỗn loạn ồn ào. Anh chị em tôi vẫn ngồi yên, mỗi người đều duy trì niệm từ bi và bình lặng. Sự hỗn loạn càng tăng lên khi phái đoàn thăm viếng phải ra về. Ôn trụ trì lập tức bị cô lập trong phòng làm việc mấy mét vuông của mình, bao quanh là tiếng la hét chửi rủa nhục mạ của hơn 100 con người. Sau gần một tiếng đồng hồ, Ôn Trụ Trì mới thoát được vào phòng riêng và bên ngoài vẫn còn tiếng đập cửa la hét.

Sức ép càng tăng khi Ôn nhất định không ký vào bản kiến nghị đuổi anh chị em tôi ra khỏi chùa. Chiều hôm đó, các Thầy Giới Đạt, Thanh Nhật và các Bác Phật tử của chùa cũng bị người ta nắm lôi ra ngoài. Tiếng nói của Ôn không có ai nghe và chìm nghỉm giữa những âm thanh hỗn độn của giận dữ và vô minh của con người. Áp lực, sự giận dữ càng lúc càng tăng... «Ôn có thể ngất xỉu ở trong đó mất thôi, Ôn có thể bị áp bức mà chết giữa lớp lớp những con người đang la ó, buộc tội...» Chúng tôi muốn bảo vệ Ôn, chúng tôi muốn có mặt bên Ôn trong giây phút nguy nan này. Lòng tôi thắt lại khi từng sư anh, sư chị, sư em của tôi bị nhấc bổng và ném ra khỏi phòng như một bao tải. Sư em Áo Nghiêm, sư em Liên Nghiêm bị xô đẩy và ném ra ngoài, tay của Liên Nghiêm sưng đỏ vì bị xiết quá mạnh. Đầu của sư em Hoạt Nghiêm sưng vù một cục to tướng khi lãnh lấy một cú thoi từ một bàn tay thô bạo nào đó rồi bị đẩy từ trong phòng ra và va đầu thêm vào cột nhà. Sư em chỉ mới 17 tuổi. Thầy Phong Thuấn bị xô ra ngoài và bị xé cho rách áo. Thầy Thánh Hiệp, sư em Pháp Doanh, sư em Pháp Chuẩn cũng bị ném ra ngoài kèm theo lời đe dọa gầm gừ của chú công an mặt thường phục. Tôi nhận ra chú công an đó, người có mặt từ đầu những ngày Bát Nhã nguy nan, đứng bình thản quay phim cảnh anh chị em tôi bị đánh đập, rượt đuổi. Tiếng la thất thanh của sư em Đáo Nghiêm khi bị một người đàn ông xô đẩy và đụng vào, rồi sư em cũng bị hất văng ra khỏi phòng. Chúng tôi cùng ngồi xuống chung với nhau ngay trên nền gạch và con đường trước nơi đang xảy ra áp bức. Tiếng niệm Bồ Tát Quan Thế Âm cất lên, trầm hùng, thanh thoát. Giống như một đàn ong, không có sự chỉ huy, không có ai sắp xếp, từng người từng người chúng tôi cùng ngồi xuống bên nhau và hoà vào tiếng niệm Bồ Tát. Năng lượng mát mẻ thanh lương của Bồ Tát Quán Thế Âm đang có mặt, ôm lấy mọi người không phân biệt tốt xấu đúng sai. Lòng tôi bình an và nhẹ nhàng lạ. Để cho mình hòa vào năng lượng hùng hậu của Tăng thân, khi mình là một với năng lượng dạt dào yêu thương, khi mình là một với biển âm thanh vi diệu của Mẹ Hiền Quan Âm thì những lời chửi rủa nhục mạ kia không làm mình tủi thẹn và đau khổ. Những người anh chị em của tôi đã khóc, những dòng nước mắt lặng lẽ bình an. Không một ai trong chúng tôi sanh khởi tâm niệm oán thù, nước mắt này là dòng nước mát tưới cho hồn người bớt rát bỏng đau thương, bớt hận thù nóng bức.

Ngày mồng mười tháng 12 cũng xảy ra quang cảnh như vậy, đám đông hơn hai trăm con người uà vào chùa la ó. Chuông đại hồng đã được thỉnh lên, hùng tráng và mạnh mẽ, như tiếng gọi trở về của Đấng Cha Lành, như tiếng báo động kêu thương của những người con của Bụt. Người ta đem băng rôn, biểu ngữ giăng khắp chánh điện chùa.  Anh chị em tôi đang đắp y ngồi vàng rực cả chánh điện, yên lặng tĩnh toạ và niệm danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm. Những người Phật tử theo phép tắc thông thường nhất là vào chánh điện của một ngôi chùa thì bỏ giày dép ra, cúi đầu lễ Phật. Thật ra, người Việt Nam theo truyền thống tốt đẹp ngàn xưa, dù không phải là Phật tử, khi vào chùa cũng bỏ giày dép ra và cúi đầu lễ Phật. Đám đông mang cả giày dép chạy ùa vào chánh điện rồi la hét, giăng băng rôn biểu ngữ ngay trước bàn thờ chính, ngay trước tôn tượng của Đức Bổn Sư. Những người khác thì đập phá cửa tháp chuông và giựt đi dùi chuông mà sư chú đang thỉnh đại hồng. Họ chửi rủa anh chị em chúng tôi là những người tu mờ ám, là những người bán nước, bị đồng tiền mua chuộc,... hãy ra khỏi chùa để cho họ có chỗ mà tu tập... Những người này là ai, có phải là Phật tử? Một người đàn ông còn trẻ đã tỏ lòng thương cảm và «thông báo» cho anh chị em tôi rằng: «Chúng tôi được điều vào từ Nam Định, tổng cộng là ba ngày, được môt ngày rưỡi rồi, các cô ráng thêm một ngày rưỡi nữa nhé! Vô đây mới biết các Thầy cô tu hành đàng hoàng, tôi thấy hối hận lắm...». Khắp nơi tiếng huyên náo dễ làm con người bị kích động. Anh chị em chúng tôi vẫn ngồi đó, yên lặng và bất động. Bên ngoài công an mặc thường phục có mặt khắp mọi ngỏ ngách Phước Huệ, dòm ngó và theo dõi từng động tĩnh của chúng tôi. Mà chúng tôi nào có làm gì khác hơn ngoài ngồi yên mà nhiếp tâm vào sự bình an. Đám đông huyên náo chạy về phía dãy phòng mà họ nghi ngờ là có người chị lớn của chúng tôi ở đó. Cửa phòng bị dộng ầm ầm, tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, bao nhiêu thứ âm thanh hỗn độn tràn ngập khắp nơi. Họ không biết rằng Tăng thân không có người cầm đầu, mỗi người trong tăng thân là mỗi tế bào trên cùng một cơ thể, đều quan trọng và cần thiết như nhau. Cuối cùng Ôn Trụ Trì xuất hiện, thế là đám đông đổ dồn về hướng đó. Ôn lại bị bao vây giữa hơn hai trăm con người hung dữ. Người ta không cho Ôn di chuyển dù chỉ là một bước. Biểu ngữ lại được giăng lên với những lời lẽ xúc phạm đến nhân phẩm của một con người. Đám đông lại hung hăng bao vây lấy anh chị em chúng tôi đang ngồi bệt xuống nền đất, giăng biểu ngữ xung quanh chỗ chúng tôi ngồi và chửi rủa thậm tệ hơn ngày hôm qua nữa. Tôi ngồi đó với các anh chị em, bên phải tôi là sư em Phượng Nghiêm. Phượng Nghiêm năm nay mới 18 tuổi, vào chùa tu năm em chưa đầy 15. Em hiền lành và trong sáng lắm, nếu nói chúng tôi đã làm gì nên tội mà bị đánh đuổi cho tới tận đường cùng như vậy thì thử hỏi rằng em tôi mới chừng đó tuổi đầu đã phải chịu những tủi nhục, rẻ khinh này hay sao? Tiếng Phượng Nghiêm trong trẻo ngây thơ cất lên tha thiết, hoà chung với tiếng niệm thiết tha trầm hùng vút cao của các sư anh, sư chị, sư em khác quanh mình. Ngay trên đầu chúng tôi là tiếng gào rú của 2, 3 cái loa phóng thanh cỡ lớn, dọa dẫm khuyến cáo chúng tôi phải rời khỏi chùa Phước Huệ. Có sư em ngồi vòng ngoài, nhắm mắt niệm Bồ Tát mà mặt hứng đầy nước bọt văng ra khi những người hung dữ kia ghé sát xuống mà chửi rủa. Sư em Trung Ngọc cũng ngồi vòng ngoài, cảm thấy tai mình ù đi khi một người đàn bà đã ghé chiếc loa phóng thanh vào tai em mà chửi: ... «Mày đi tu gì mà ngu và lì quá vậy, cút về địa phương mà ở đi, tới đây tính chiếm chùa hả?».

Chao ơi ! chúng tôi như những con chim non bị đánh cho tan tác và đuổi ra khỏi tổ ấm của mình trong cơn giông tố ngày hai mươi bảy tháng chín vừa qua, may nhờ ơn đức Ôn Phước Huệ cưu mang cho nên mới có được ngày này. Những vết thương trong lòng còn chưa lành lặn, giòng nước mắt còn chưa ráo trên những khuôn mặt trong sáng kia mà, nỡ nào quý vị còn làm cho những tâm hồn non dại kia ghi đậm thêm vết buồn thương. Nước mắt em tôi rơi lã chã và tiếng niệm Bồ Tát đôi chút nghẹn ngào. Càng bị chửi rủa chúng tôi càng niệm thiết tha. Năng lượng từ bi vô uý của Mẹ Hiền Quan Thế Âm bảo hộ chúng tôi. Năng lượng bình an của Tăng thân ôm ấp và làm cho chúng tôi an lành, mạnh mẽ. Tôi mở mắt nhìn thẳng vào sự hỗn loạn trước mặt và trên đầu mình, bỗng dưng một niềm thương cảm trào dâng. Những người này, những người đang chửi bới nhục mạ chúng tôi, đáng bằng tuổi anh tôi, chị tôi hay bằng tuổi Ba Mẹ, Ông Bà tôi. Họ được mớm cho những suy tư «chúng tôi là những kẻ cướp chùa, là những người bị đồng tiền ngoại bang mua chuộc,...», họ được hiểu theo cách nhìn nhận đó và họ tin tưởng rằng những gì họ đang gây ra cho chúng tôi là đáng lắm. Tôi thoáng mỉm cười và thấy thương họ hơn bao giờ hết. Làm sao mà oán hận những con người có nhiều khổ đau mê mờ kia chứ, hạnh nguyện của chúng tôi là «Buổi sáng cho người thêm niềm vui. Buổi chiều giúp người bớt khổ» kia mà.  Bồ Tát Địa Tạng đã phát nguyện: «Địa ngục mà còn người đau khổ thì thề không thành Phật. Chúng sanh mà chưa độ hết thì thề không chứng quả vị Bồ Đề». Nguyện cầu cho những người đang làm chúng tôi điêu đứng được nhờ ơn Bụt Tổ mà phát được tâm lành để bớt quả khổ về sau. Tôi ngồi đó, lòng rộng mênh mông bình thản... nghĩ đến Thầy, hình ảnh Phương Khê thênh thang...

Tôi thấy âm thanh thật là vi diệu, giống như những đợt sóng, tuy hình thức có khác nhau nhưng bản chất của sóng là nước, những gì tôi được nghe tuy là có khác nhau nhưng bản chất nó vẫn là những âm thanh phát ra từ cổ họng. Những lời nói yêu thương và những lời chửi rủa đều được phát sinh ra theo cùng một cách, nó là những thứ âm thanh, và bản chất của nó chẳng khác nhau mấy. Tôi mỉm cười khi quán tưởng tới điều đó. Tôi thầm gọi Thầy ơi! Ngay trên đầu và xung quanh chúng tôi là những âm thanh mang chất liệu của tà kiến, hận thù. Tôi thấy trong tôi tình yêu thương dâng tràn, mát mẻ và thanh lương lạ. Tôi thấy tôi không có một chút sợ hãi nào, lòng yên ả như dòng suối nhỏ. Tôi vẫn nghe những âm thanh và tôi cũng biết những âm thanh đó mang nội dung gì theo cách hiểu thông thường của thế gian, nhưng sao trong lòng tôi không hề có một niệm oán hận hay thù ghét gì. Tôi ngồi đó, hoà chung tiếng niệm Bồ Tát với anh chị em và thấy hơi thở mình đều đặn, sâu lắng. Trong tôi thênh thang Phương Khê ngập nắng... Lúc đó tôi là Phương Khê, có Thầy có anh chị em, Thầy đang đi ngang qua vườn trúc, lặng lẽ, bình thản, an nhiên! Tôi vui quá nên đã... xuýt mỉm cười nhưng tôi đã kìm lại kịp. Bởi vì chúng tôi đã được căn dặn là đừng nên cười những lúc như vậy, những người không ưa mình sẽ nổi giận thêm thôi khi họ không thấy mình sợ hãi khi bị đe dọa, chửi rủa mà còn ngồi đó cười. Tôi không mỉm cười nữa nhưng trong lòng vẫn thênh thang lạ lùng. Tôi thấy con người của mình nhẹ nhàng, trong sáng và mát mẻ quá chừng! Mà những lúc nhẹ nhàng như vậy, an vui như vậy thì tôi lại rất ưa cười, thành thử tôi... đưa nụ cười vào trong giống như tôi đã đưa những dòng nước mắt lặng lẽ vào trong vậy. Tôi thầm gọi “Thầy ơi, con bình an lắm!” Tôi biết Thầy cũng bình an lắm những lúc như vậy, Thầy cũng có mặt nơi đây với chúng tôi, và Thầy cũng đang mỉm cười lặng lẽ với chúng tôi. Người tu là áng mây bay, là vầng trăng tỏ. Có ai từng chửi rủa nhục mạ được một áng mây bao giờ! Có kẻ nào từng đe dọa giam cầm được một vầng trăng mát thanh thản giữa trời không!

…bóng tối vẫn còn chẳng hề mất mát

mà được ôm ấp chuyển trao bởi trăng bạc thong dong…

niềm đau vẫn còn chẳng hề mất mát

mà được tự do hạnh phúc ấp ủ yêu thương!

Niềm đau chừ! ai từng khiếp đảm!

đánh mất nhuệ khí chới với phiêu linh…

Bóng tối chừ! kẻ nào từng qua lại!

u tối hoang mang lạc lối quên đường về…

Tự do chừ! ai từng nếm trải!

khoảng khoát không gian chẳng vướng bận mây ngàn…

Mát trong trăng tỏ chừ! Hành giả nào là Bồ Tát

Rong chơi thanh thản giữa vô tận bình an…