By DALLOLS payday loans

phapnanbatnha.net

Wednesday
Jun 28th
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home Ý kiến Bài được quan tâm Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng - Con đường không đứt đoạn

Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng - Con đường không đứt đoạn

Email In PDF.
Chỉ mục bài viết
Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng
Nỗi đau xé lòng
Con đường không đứt đoạn
Ra đi trong đêm
Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.
Tình huynh đệ bao la - phần 3
Ngồi yên trong mưa - phần 2
Tiếng chim báo bão - phần 1
Tất cả các trang

Phần 8 : Con đường không đứt đoạn

Sáng nay, chúng tôi rời buổi ngồi thiền sáng với một tâm hồn thênh thang và khoáng đạt. Ngoài trời cả khu phố còn chìm trong sương mù. Đứng im lặng bên nhau trong không khí yên tĩnh, anh chị em chúng tôi đặt lòng mình và trái tim của tăng thân vào chung một nhịp thở, chung một cơ thể. Chúng tôi biết ngày mai vẫn còn sương mù rơi nặng hạt hoặc vẫn có thể có bão tố khốc liệt đi ngang qua hoặc những cơn sấm sét cuồng nộ …, nhưng trong lòng chúng tôi vẫn cảm thấy rất ấm áp. Con người ta chỉ thật sự lạnh giá khi không biết phải đi về đâu, khi cảm thấy quá chông chênh, quá mất mát trong cách hành xử của chính mình. Còn chúng tôi, con của Bụt, của chư Tổ, của Thầy, đã may mắn có con đường để đi, để đưa tới hạnh phúc. Ngọn lửa bồ đề tâm vẫn còn cháy rực, vẫn còn được nuôi lớn lên trong từng giây phút của sự sống. Đứng thật yên trong lòng tăng thân, chúng tôi có thể thấy được những bước chân nhẹ nhàng an tĩnh của từng anh chị em dù họ đi tới chốn nào. Những nụ cười trong sáng , những ánh mắt ngời lên một thông điệp yêu thương vô điều kiện của các em nhỏ tuổi. Chúng tôi nhìn các sư em như nhìn những vị Bụt, những vị Bụt cần phải có mặt trong chốn này và trong cuộc đời. Nếu không có những ý nghĩ trong sáng, những hành vi bất bạo động, những lời nói đầy thương yêu của anh chị em thì chắc hẳn cũng có những người trong chúng tôi đôi lần đã để lòng mình chùng xuống … Chính những điều ấy đã cứu đời tu của chúng tôi, cứu mạng sống của tăng thân.

Với tư cách của một người tu chúng tôi thật sự không có gì để mất. Ngày đi xuất gia, quỳ xuống thệ nguyện trước Bụt, trước Thầy, trước tăng thân cũng chỉ có duy nhất một lý tưởng  “Thề nguyện từ nay chỉ một lòng’”. Vì vậy chúng tôi đã rời Bát Nhã với ước nguyện nguyên sơ như ngày đầu: “CHỈ MUỐN TU THÔI”.  Hành trang ấy đủ để chúng tôi bước đi thanh thản, đủ để cho chúng tôi bình tâm mà nhìn thấu đáo và hiểu thương cho những người gây ra vết thương này. Có lẽ vì tâm nguyện của chúng tôi mà  Chư Bụt đã đưa cánh tay của Ôn Phước Huệ ra để đón nhận chúng tôi. Sáng sáng, Ôn thường tận tình chăm sóc và tưới cho những chậu cây trong vườn chùa. Chúng tôi ý thức Ôn cũng đang  chăm sóc và tưới thêm cho chúng tôi những hạt giống đẹp của người tu . Và như thế, con đường chuyển hóa của chúng tôi vẫn tiếp tục từng ngày không hề đứt đoạn. ‘‘Bao giờ con đường cũng tươi mát như lần đầu gặp gỡ. Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần  cuối"

Sau một tuần nghỉ ngơi vì có nhiều người bị bịnh quá, chúng tôi tiếp tục những thời khóa cần thiết bởi vì chúng tôi biết thời khóa cũng là một trong những thức ăn của chúng tôi. Ngày 3-10 chúng tôi tổ chức buổi tụng giới đầu tiên theo giới phẩm tại Phước Huệ . Những ngày đầu mới gặp Ôn cũng như sau này chúng tôi luôn thấy gương mặt Ôn bừng lên một sự sống mãnh liệt, một niềm tin rất lớn vào chư Bụt nên Ôn thường dạy chúng tôi tụng kinh để Bụt gia hộ. Và chúng tôi hiểu rằng điều ấy cũng giúp Bụt có mặt cho chúng tôi  khi có sóng gió, Bụt có mặt trong cách chúng tôi sống, cách chúng tôi hành xử và đối diện với những khó khăn. Với sự yểm trợ của Ôn, ngày 4-10 chúng tôi bắt đầu thời khóa ngồi thiền và tụng kinh một ngày  4  thời công  phu. Buổi sáng chúng tôi ngồi thiền tại phòng, buổi trưa và chiều  tụng  kinh, sám hối tại chánh điện, buổi tối chúng tôi thường chia nhau để một nửa chúng lên tụng kinh Pháp Hoa với Phật tử bởi vì chánh diện không đủ chỗ cho tất cả anh chị em, một nửa ngồi thiền trong phòng. Ngày 6-10 Ôn đã hướng dẫn đại chúng đi thiền hành buổi đầu tiên, sau đó đứng trước tượng Bồ Tát Chuẩn Đề chúng tôi cùng niệm Bồ Tát Quan Thế Âm để cầu nguyện. Chúng tôi tin tưởng rằng năng lượng thanh lương, tình thương của ngài sẽ thức dậy trong trái tim của chúng tôi và của cả những người hành xử bạo động ấy.

Những ngày đầu mới ra chùa Phước Huệ, các cô chú Phật tử tận tình chăm sóc cho chúng tôi từng bữa ăn, chúng tôi cảm thấy họ như ba mẹ của mình, và chúng tôi cũng tự động chia nhau xuống phụ bếp. Về sau, chúng tôi bắt đầu các đội luân phiên lại một cách nhịp  nhàng như bầy ong xây tổ. Ngày 13-10 chúng tôi có buổi chấp tác toàn chúng đầu tiên, sau đó mỗi tuần chúng tôi đều tổ chức một buổi chấp tác toàn chúng, công việc chủ yếu là tắm Bụt, lau dọn chùa. Ngoài các thời công phu và công việc chúng tôi cũng tổ chức tập thể thao mỗi ngày như ở Bát Nhã để vận động thân thể. Các sư chú thì chơi cầu lông ,đá cầu, hay có người tập chạy bộ, tập gậy, yoga….  từ 15h30- 16h30. Chia khu vực tập thể thao riêng biệt của hai chúng tăng ni. Thỉnh thoảng Ôn có mặt  trong những buổi thể thao để khích lệ và mang lại cho anh chị em rất nhiều niềm vui. Hai tuần sau những lớp oai nghi và sinh hoạt y chỉ sư cũng được tiếp tục. Không khí tu tập và sinh hoạt trong chúng dần dần ổn định nên anh chị em có rất nhiều cảm hứng cho tu học: nhiều nhóm ngồi lại chia sẻ pháp đàm với nhau về uy nghi, về các pháp môn thực tập căn bản, viết sổ công phu, học tiếng Anh và chơi đố vui Phật pháp vừa học vừa chơi. Các anh em thường ngồi uống trà, thưởng thức những giây phút quý giá có mặt cho nhau và chia sẻ những khó khăn và hạnh phúc với nhau. Từ tinh thần ấy các sư chú bắt đầu sáng tác nhạc tiếp tục như lúc còn ở Bát Nhã. Ngoài những chương trình học và sự thực tập, một nhóm anh chị em cũng tìm cách cân bằng thân tâm bằng phương pháp ăn cơm gạo lức và muối mè.

Có nhiều anh chị em chúng tôi  gặp áp lực rất mạnh từ gia đình và ở bên ngoài. Những vết thương vừa qua cũng còn gây ra một chút nhức nhối trong lòng. Những ngày này chúng tôi thường nhớ tới Thầy, nhớ tới hình ảnh rừng cây trơ trụi lá trong mùa đông mà Thầy đã viết trong Nẻo Về Của Ý. Lạ thật, hình ảnh đó đã bao năm mà cứ như một lời nhắn gởi cho chúng tôi trong giai đoạn này. “Mới ngày nào đây tàng lá xanh của chúng làm tươi cả một vùng và che lấp những dãy nhà phía sau chúng; bây giờ chúng đứng trơ trụi và khổ hạnh, sẵn sàng chờ đợi và chịu đựng  một mùa đông dài dặc sẽ đến  …Phải bắt chước những hàng cây kia, rụng hết tất cả mọi lá phù hoa đi để mà sửa soạn chịu đựng bão táp, mưa gió, tuyết sương.`` Chúng tôi đang tập buông bỏ những gì người ta khoác lên cho chúng tôi, những lời la mắng, bạo hành, những tiếng đinh tai nhức óc của loa phóng thanh, những bài báo và tuyên truyền không đúng sự thật, những cáo buộc vô lý, những oan ức …, Giây phút này chúng tôi chỉ muốn quay về bên trong chăm sóc và thương yêu từng vết thương chưa kịp chữa lành của tăng thân. Nếu không làm như thế,  chỉ biết bám víu và lo lắng sầu khổ, tổn thương vì những vụn vặt nhỏ nhoi ấy chắc có lẽ chúng tôi đã chết, dù chết với tư cách của một người tu. Những buổi ngồi với nhau, ngồi với y chỉ sư,đã giúp cho chúng tôi giải tỏa rất nhiều những vướng mắc trong lòng.

Có lúc chúng tôi thấy anh mình đã khóc, em mình đã khóc, chị mình đã khóc.  Chúng tôi khóc không phải vì oán thù, tủi nhục, hay giận hờn mà khóc vì hạnh phúc khi  biết rằng nơi đâu chúng tôi cũng có thể làm nơi trú ẩn "cho khổ đau biến thành hoa trái yêu thương". Giây phút nào của huynh đệ chúng tôi cũng là giây phút vun bồi lý tưởng. Thầy chúng tôi vẫn còn, anh chị lớn của chúng tôi vẫn còn đó cho chúng tôi nương tựa, em chúng tôi vẫn còn đó cho chúng tôi nương tựa…thì bão tố bên ngoài có thể làm ra một vài vết thương trong lòng chúng tôi nhưng không thể nào chia cắt thân thể của tăng thân. Bởi vì nó không có hình có dạng, có màu sắc, có âm thanh; nó đã thấm vào trong huyết thịt và máu xương của chúng tôi. Tăng thân là lý tưởng của chúng tôi, Bụt là lý tưởng, Thầy là lý tưởng, mà  lý tưởng thì có ai chia cắt được? Đó là của chúng tôi, là trái tim, là hạnh phúc, là sự sống trong từng tế bào rồi. Chúng tôi cũng như những hạt bồ công anh bay đi bốn phương và sẽ đáp xuống trên những mảnh đất hứa. Mảnh đất nào cũng đủ ngọt ngào và thơm mát cho loài hoa này.

Những ngày ở Phước Huệ thật quý giá và đã cho chúng tôi rất nhiều cơ hội để học hỏi từ Ôn Trụ Trì. Chúng tôi cảm thấy thật gần gũi khi Ôn luôn xưng là ‘Thầy’ – và gọi chúng tôi là ‘mấy con’. Sau những buổi tụng kinh Ôn thường xuống ngồi chơi với chúng tôi, kể những câu chuyện “ngày xưa “, khi Ôn còn làm điệu. Từ những câu chuyện khôi hài của chú điệu năm xưa ấy Ôn thường khéo léo dạy cho chúng tôi nhiều bài học. Ôn lo cho chúng tôi từng tí một, từ giấc ngủ cho tới tấm nệm, máy nước nóng. Ôn mua từng tấm kiếng gắn vào bồn rửa mặt để chúng tôi thấy đường mà cạo tóc. Những buổi  ăn cơm, Người thường đi lui đi tới quanh bàn khất thực và bảo: “Các con ăn nhiều cho mau lớn”. Những buổi ăn cơm chúng tôi thường ăn trong im lặng, sau những buổi ăn Ôn thường dặn dò chúng tôi đôi điều với nụ cười rất tươi và hòa ái. Chúng tôi vẫn thường viết thư cho Ôn với tất cả niềm biết ơn và hạnh phúc của mình. Biết rằng hành động che chở chúng tôi của Ôn không phải là dễ dàng và an toàn cho Ôn, mà Ôn vẫn dấn thân để tiếp sức cho chúng tôi.  Hành động của Ôn cũng như một vị Bồ Tát  Địa Tạng sẵn sàng có mặt trong chốn hiểm nguy. Cả hàng vạn điều chúng tôi đã học từ học đường không làm chúng tôi bình an hơn những lời dặn dò đơn sơ, hành động dũng khí hôm nay Ôn đã trao cho chúng tôi, cũng như tình thương và tấm lòng bao la rộng lớn của Thượng tọa Minh Nghĩa, Thượng tọa Viên Thanh. Dù chúng tôi không được phép về ở với quý Ôn nhưng tấm lòng và hành động  đại nhân của quý ngài sẽ tiếp tục soi sáng cho con đường của chúng tôi. Chúng tôi tin rằng, nếu còn làm một tu sĩ chúng  tôi sẽ không bao giờ phụ bạc những tấm lòng  ấy bằng sự thực tập của mình. Chúng  tôi sẽ mang quý ngài đi về tương lai, luôn đi về hướng của tình thương, của tỉnh thức dù con người vẫn tiếp tục hành hạ chúng tôi bằng niềm đau của họ. Một vài anh chị em của chúng tôi vì không chịu nổi những áp lực đã lui về với gia đình, nhưng tăng thân vẫn tiếp tục mang họ đi về tương lai. Vẫn một tình thương trung kiên chúng tôi biết anh chị em ấy của chúng tôi cần nhiều không gian để cho mọi thứ hồi phục trong tâm. Cửa ngỏ của tăng thân không bao giờ đóng với bất kỳ một ai, tăng thân cũng như một người mẹ luôn mở cửa cho người con có cơ hội được sống trong tình thương và bình an.  Chúng tôi thường tập nhìn những chú công an như huynh đệ ruột thịt của mình, dù họ đã canh giữ chúng tôi ngày đêm, và có thể đâu đó trong tâm họ coi chúng tôi như kẻ thù, như những hiểm nguy. Nhưng chúng tôi biết anh chị em chúng tôi và họ từ cùng một máu xương mà ra, và nhìn họ với con mắt thù ghét hay chua chát là vượt ngoài sức lực của chúng tôi. Họ cũng là biểu hiện của một thứ tình thương mà chúng tôi cần nhận diện và trân quý.

…Bếp lửa tình thương không tắt.

Bếp  lửa tình thương vẫn còn thường được cháy lên bởi rất nhiều hành động của mọi người dành cho chúng tôi. Những lúc chúng tôi mệt và xuống sức thì quý Tôn Túc từ Bình Định, từ Đà Lạt, quý ni sư từ Huế, từ Sàigòn đều kịp thời có mặt và tiếp sức cho chúng tôi. Từng hành động của thầy Thanh Thắng, thầy Thanh Quang, của tăng ni Lâm Đồng…của các cô chú nhân sĩ trí thức, sự hiện diện thường xuyên của các cô chú Tiếp Hiện và rất nhiều Phật tử đã hiểu và thương chúng tôi - những người tri kỷ của con đường bất bạo động. Tất cả những điều ấy đều khơi dậy ngọn lửa thiêng trong lòng chúng tôi. Mỗi ngày những hành động đẹp đẽ ấy giúp cho chúng tôi luôn tìm thấy niềm vui trên con đường phụng sự bằng tình thương và bất bạo động, để nuôi dưỡng mãi con đường l‎‎ý tưởng chúng tôi không hề bị đứt đoạn, vẫn là con đường tinh khôi từ thưở ban đầu :

“Bao giờ con đường cũng tươi mát như lần đầu gặp gỡ

Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần cuối

Vốn là người bạn cố tri

Con đường bao giờ cũng kiên nhẫn đợi chờ

Dù dưới lớp bụi đỏ

Dù phủ kín lá vàng

Dù mưa vũng lầy lội.

Dù tuyết phủ ngày đông

Con hãy trở vể  đi

Rồi con sẽ thấy

Như cây kia

Hoa lá hồn con rồi sẽ tốt tươi.”


Phần 7 :    Khi cánh chim xa đàn

Mùa đông về rồi. Nếu một sáng sớm mùa đông hay vào những buổi chiều hôm , bạn đứng thật yên tĩnh trong khu vườn của nhà bạn hay một nơi nào đó để ngắm nhìn và lắng nghe tiếng chim di trú…Chỉ đứng yên như thế và quan sát cũng là cơ hội quý giá để bạn học từ chúng một bài học xứng đáng...Từng đàn chim én  di cư vào nam tránh rét nơi đất bắc, từng chú chim cùng nhau bay trên một quãng đường dài thành một dãi liên tục.. khi di cư chúng bay cả đàn lớn như vậy nhưng bạn sẽ không tìm thấy đâu là con chim đầu đàn . Đàn chim én là một hợp thể

…Chúng tôi đã bị đánh bật ra khỏi nơi mình đang sống, chúng tôi cũng học bài học ấy từ loài chim én. Chúng tôi có mặt trong nhau và bên nhau trong từng giây phút của sự sống. Chúng tôi cũng là một hợp thể .Chúng tôi  bay đi trú đông và tìm một nơi ấm áp và an toàn để dừng chân và cũng là tiếp tục con đường yêu thương và hiểu biết mà Bụt đã dạy. Phương Bắc đón chào chúng tôi là chùa Phước Huệ thân thương.

Vì  hoàn cảnh, vì điều kiện và vì sự ép uổng từ chính quyền, một số anh chị em chúng tôi bị buộc phải rời xa tăng thân đang tị nạn tại Phước Huệ để trở về nhà. Rời xa huynh đệ, rời xa môi trường sống tu học, rời bỏ khó khăn mà những bạn đồng tu của mình đang gánh chịu. Tôi đã khóc, tôi đã khóc thật sự .

Giọt lệ là một cái gì  rất lạ, nó ứa nơi  đôi mắt xinh xắn nhưng lại làm mềm ở trái tim nóng bỏng . Đôi mắt nhòa đi rồi sáng lên nhưng con tim nhói đau và dâng trào cảm xúc thì phải cần thời gian để chữa lành .Tôi nhớ tới câu  thơ mà Thầy tôi đã viết:‘‘Hãy khóc cho lòng người thêm đẹp ’’

Khóc- theo một quan niệm nào đó-  đó là sự xúc cảm của khổ đau dâng lên đến một cao độ khiến người ta bật lên tiếng nấc, và nước mắt theo đó tuôn trào. Đó là tiếng nói đặc biệt và chính xác nhất của nỗi đau thương khi mà ngôn ngữ không có khả năng để diễn tả nó một cách trọn vẹn được. Theo nghĩa ấy, tôi có thể loại trừ ra những lần trong đời , chúng ta chỉ ứa lệ hay nghẹn ngào qua một phút xúc động nào đó. Và cũng theo nghĩa ấy, tôi biết tôi chưa thực sự khóc bao giờ kể từ khi tôi bước chân vào tu viện .

Ấy vậy mà tôi đã tự lừa dối mình, lừa dối con tim của chính mình, khi gặp đau thương, gặp biến cố lớn của cuộc đời bạn cũng như tôi có thể được khóc mà. Tôi không khóc cho hoàn cảnh hiện tại của mình, mà tôi khóc cho huynh đệ, khóc cho thân phận của con người, của quê hương đất nước .

Công an và chính quyền Bảo Lộc kết hợp với nhau tạo sức ép lên ôn trụ trì, buộc huynh đệ chúng tôi phải rời tăng chúng của mình đang tị nạn tại Phước Huệ ngay trong giữa đêm khuya 29.09.2009 .

Tôi đã tự nhận ra con tim chân thành của mình khi được sống trong chúng. Tình huynh đệ, tình tỷ muội đã làm ấm lại con tim của tôi, chúng tôi sống với nhau bằng con tim chân thành không toan tính. Chỉ chừng ấy thôi cũng đã ghi dấu ấn đậm nét trong tâm hồn của mình. Ấy vậy mà tôi và mười lăm anh chị em bị buộc phải rời xa tổ ấm của mình.

23h45 đêm 29.09.2009 chuyến xe lăn bánh đưa mấy anh chị em tôi đi trong nước mắt. Tôi không dám tin đây là sự thật. Tôi vẫn biết đây không phải là cuộc phân kỳ mãi mãi. Mình chỉ tạm đi,    khi nào tình hình tạm yên lắng thì mình về lại với các anh chị em. Dù biết như vậy nhưng nước mắt cứ chảy tràn. Có lẽ một phật tử nào đó nếu thấy tâm trạng tôi lúc này sẽ thắc mắc “vì sao một người tu mà khóc nhè như vậy? Đi tu mà sao nhiều đau khổ vậy?...” Đừng bảo người tu không được khóc ?

Quãng đường vắng, không một bóng xe, con đường độc đạo từ thị xã Bảo Lộc xuôi về quốc lộ 1A , càng làm cho cảm xúc trong tôi dâng trào. Ngày đau thương 27.09, 28.09, và giờ đây huynh đệ tôi không biết lại phải chịu bao nhiêu khó khăn, càng nghĩ nước mắt lại cứ tuôn trào. Tôi nhớ lời thầy dạy “thở đi con đừng lo lắng”. Tôi thở và quay về trú ẩn bên trong sâu thẳm của yên tĩnh, của bình an của trong sáng và tự do. Để cho khổ đau có cơ hội nở thành hoa trái của tình thương, của hạnh phúc Hơi thở ôm ấp, hơi thở làm dịu đi mọi tâm hành, mọi suy tư, mọi mệt mỏi trong tâm và trong thân thể của tôi . Những thỗn thúc trong lòng, những đau nhức trong thân đang được chở che an toàn bởi hơi thở.  Sau hai ngày thiếu ăn và thiếu ngủ tôi thiếp đi lúc nào không hay trên bờ vai một người bạn đồng tu của mình .

8h sáng 30.09.2009 sau hơn bảy tiếng ngồi trên xe tôi có mặt ở nhà. Quê tôi đây rồi, vẫn còn mẹ còn ba , vẫn là hàng dừa  trước ngỏ! Nhưng tôi còn một quê hương máu thịt nữa đó là anh chị em tôi đang ở Phước Huệ .Khi xa rồi tôi mới thấy thật rõ ràng nỗi đau khi bị bắt buộc phải rời xa tăng thân. Tôi thấy tôi và tăng thân tôi là một cơ thể từ lâu lắm rồi!

May sao tôi có một sư em cùng địa phương về nên chúng tôi có dịp nâng đỡ nhau hơn, chúng tôi dọn tới ở cùng nhau để thuận tiện cho việc tu học khi phải xa chúng. Tôi chuẩn bị rất nhiều tâm lý để đón nhận những sự kiện sẽ đến với mình mặc dầu tôi không biết những biến cố phía trước là gì nữa đây .

Trong những ngày rời xa tăng thân đầu óc và trái tim tôi luôn hướng về anh chịu em tôi đang ở Phước Huệ và và có lúc suy nghĩ vẫn vơ về những tháng ngày êm đềm ở Bát Nhã. Nghĩ đến quý thầy, quý sư cô đang ở chùa Phước Huệ để lo công việc của Tăng thân trong khi tôi vẫn bình an, được ngồi yên ở nhà, cơm ngày ba buổi. .Tôi đi những bước chân thật bình an cho anh em tôi, tôi chế tác những tâm niệm trong lành cho tất cả mọi người Ở đây không có gối ngồi, không có tọa cụ, tôi lấy mền làm tọa cụ. Sáng ngồi thiền xong, tôi ra nhổ cỏ trước sân, còn sư em thì lo thức ăn sáng. Chúng tôi chia phiên nhau nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa. Rõ ràng là tu tập với Tăng thân vẫn hạnh phúc hơn nhiều. Những lúc mình lười biếng nhưng nghe thỉnh chuông đi thời khóa thì mình cứ đi, có năng lượng của Tăng thân, rồi dần cũng trở nên siêng; còn ở đây không ai sách tấn, muốn làm gì thì làm. Tôi sợ  mai mốt mình sẽ hư tâm mất. Tôi chưa biết đối trị như thế nào với tâm giãi đãi đang có trong tôi .

Tôi nhớ các anh chị em tôi như chưa có nỗi nhớ nào bằng. Tôi nhớ lắm! Tôi nhớ xóm Rừng Phương Bối, nhớ các thầy, các sư chú hiền từ dễ thương , Tôi nhớ Mây Đầu Núi, Bếp Lửa Hồng nơi  đó tôi có những người chị, người em, tôi đã có những tháng ngày sống hạnh phúc…

Bây giờ Bát Nhã là miền ký ức rất đẹp, đã trở thành một huyền thoại trong đời. Dù đã trãi qua nhiều bão giông nhưng tôi thấy mình hụt hẫng với những gì vừa xảy đến. Thấy mình như vậy, tôi thương cho các sư em nhỏ của tôi, nỗi đau, và sự vất vả của các em sẽ nhiều hơn tôi gấp bội, bởi các em còn quá nhỏ để đón nhận những nỗi đau này. Nhiều buổi ngồi thiền ở nhà, tôi nhớ thiền đường Cánh Đại Bàng, nhớ những giọng hô canh trầm hùng và sâu lắng. Tôi nhớ lắm, nhớ đến nghẹn ngào !

Hai huynh đệ tôi sau ba ngày nghỉ  ngơi, chúng tôi bàn nhau làm sao duy trì  sự thực tập khi ở  nhà. Kết quả là chúng tôi cùng thống nhất và đưa ra thời khóa làm sao duy trì viết sổ công phu, ngồi thiền đọc kinh, nghe pháp thoại, chấp tác và với thời khóa hẳn hoi như sau :

    3h: thức dậy

    4h30: ngồi thiền, kinh hành, sám pháp địa xúc

    6h30: Ăn sáng

    8h: Tự học

    11h: Ăn trưa

    12h: Chỉ tịnh

    13h30: Thức dậy

    14h: Nghe pháp thoại

    16h30: Ăn chiều

    19h: Ngồi thiền, đọc kinh/ Viết sổ  công phu

Chúng tôi cùng tu với nhau như  một tăng thân nhỏ, không thể  so sánh với thời gian được sống trong đại chúng. Nhưng nhờ có  anh có em cùng tu nên mỗi chúng tôi tìm được bình an trong thời gian ở nhà với gia đình .

Hổ ly sơn hổ bại

Tăng ly chúng tăng tàn

Trong thời gian này tôi càng thấy câu nói mà các bậc cha anh đi trước sâu sắc hơn rất nhiều so với thời gian tôi được cùng tu với đại chúng. Ba mẹ tôi chu cấp cho huynh đệ chúng tôi không thiếu gì về mặt ăn uống và nhu cầu sinh hoạt. Bật tivi lên thì không biết bao nhiêu là chương trình, những chương trình nuôi dưỡng và phù hợp thì ít mà ngược lại thì nhiều. Nếu không biết giữ mình tôi sẽ tự đánh mất rất nhiều khi xa môi trường tu của tăng thân . Tu học mà rời xa tăng chúng thì cũng như cọp lìa rừng.

Những giá trị tu học trong thời gian tôi được ở Bát Nhã thì nay được biểu hiện rõ nét. Tôi thấy mình chưa có nhiều khả năng để sống trọn vẹn trong giây phút hiện tại. Được sống với ba mẹ đó là một cơ hội, ấy vậy mà tôi chưa đủ khả năng có mặt đích thực cho ba mẹ của mình. Trái tim và cả con người của tôi luôn hướng về Phước Huệ .

Bạ mẹ ơi ! Ba mẹ thứ lỗi cho nghen, con đâu có muốn như vậy, nhưng trái tim con giờ đây không còn nhỏ hẹp như ngày xưa nữa. Tình thương của con không còn chỉ dành cho gia đình huyết thống mà con còn dành cho gia đình tâm linh của mình nữa. Con được sống bình yên, được ngủ giường êm, chăn ấm, được sự quan tâm chu đáo của ba mẹ và cô, dì, chú, bác . Trong khi đó tại ngôi chùa Phước Huệ, các bạn đồng tu của con không biết phải chịu bao nhiêu cay đắng từ mọi phía, và đặc biệt là khó khăn đến từ chính quyền thị xã Bảo Lộc. Phật tử tại Bảo Lộc thương anh chị em chúng con lắm, quý vị bảo bọc, lo cho anh chị em của con từng miếng cơm manh áo, họ đâu có muốn đuổi chúng con ra khỏi chùa Phước Huệ. Vậy mà chính quyền Bảo Lộc cho phát loa phóng thanh chỉa vào chùa với ngôn ngữ tráo trẽn “ phật tử chùa Phước Huệ tại thị xã Bảo Lộc yêu cầu tăng thân Bát Nhã mau chóng rời khỏi đây ngay trong ngày hôm nay ”. Công an ngày nào cũng vào hạch sách và muốn đuổi anh chị em ra khỏi chùa, bạn bè thân hữu nghe tin đến thăm thì bị gây khó dễ. Rồi còn biết bao khó khăn khác .

Đầu cúi xuống, xin cho mưa thôi rơi! 
Đầu cúi xuống, hòa theo nhịp đất trời!

Hứng cam lộ rửa bụi trần trôi hết. 
Đâu là mưa ? đâu nước mắt em tôi ?

Có  rất nhiều sư em ở  độ tuổi còn rất nhỏ, các em  nhỏ  về rất nhiều mặt, các em còn hồn nhiên và vô tư lắm. Các sư chú  Pháp Nhi, Pháp Dĩnh, Pháp Hoan và các sư cô Năng Nghiêm, Hoạt Nghiêm, Đôn Nghiêm, Tài Nghiêm.v..v. và còn rất nhiều sư em nhỏ tuổi khác, các em này còn chưa bước qua tuổi mười sáu. Các em có tội tình gì đâu mà phải chịu nhiều cay đắng, nhiều oan nghiệt đến như vậy ? Hay đó cũng là cơ hội để chúng tôi được thử thách tình thương và sự hiểu biết trong tâm mình.

Ba mẹ ơi ! Các anh chị  em con còn đang bị kẹt trong tình huống như  vậy thì làm sao con lại không nghĩ về họ được. Ân nghĩa sinh thành và dưỡng nuôi của ba mẹ con trọn đời khác ghi, và ân nghĩa với thầy tổ và huynh đệ đã cho con một con đường đẹp một cách sống chân thật cũng lớn lao như ân nghĩa đối với ba mẹ vậy. Con được học và con cũng đã tự chiêm nghiệm nên thấy được rằng, con đã đi tu và cách báo hiếu của người tu là sống sao cho thật đẹp và chân thật, chuyển hóa được nỗi khổ niềm đau. Có những giá trị ấy trong con người của mình rồi giúp ba mẹ cùng tu để thấy được và nhờ con tu, ba mẹ cùng tu nên mỗi chúng ta đều có được bình an trong tự thân. Đó là cách báo hiếu của người tu thôi ba mẹ à ! Cho con hôn lên đôi má gồ ghề sạm nhăn của ba mẹ. Thương ba mẹ nhiều !

Chúng tôi là con sóng của biển cả  bao la, là dòng sông, là nước,  là đàn én mùa xuân. Chính quyền và công an Bảo Lộc muốn xé lẽ chúng tôi. Qúy vị đã thành công về mặt hiện tượng,  một số anh chị em như tôi đã phải rời xa chúng, rời xa nơi cư ngụ mà giá trị con người, giá trị tâm linh, giá trị của tình yêu quê hương đất nước luôn được đề cao. Nhưng về mặt bản thể làm sao quý vị có thể tách rời chúng tôi ra được. Làm sao mà quý vị có thể tách rời con sóng ra khỏi biển cả, làm sao có thể lấy đi tình yêu quê hương nước Việt, làm sao cản bước đàn én bay về phương nam, làm sao có thể lấy đi cách sống chân thật nơi mỗi chúng tôi . Anh chị em tôi không hề hờn oán hay đổ lỗi cho bất cứ ai. Nhưng mỗi anh chị em tôi đều là con dân nước Việt, chúng tôi có quyền được tu chung với nhau chứ. Chúng tôi có quyền được sống một cuộc sống chân thật và giản dị. Được cất lên tiếng hát trong bình minh nắng sớm, trong đêm trăng hiền dịu . Được quyền xây dựng những giá trị nhân văn của cha ông để lại, khôi phục lại bản sắc văn hóa dân tộc . Qúy vị không đúng cũng không sai và chúng tôi cũng không tự cho mình là đúng hay là sai ? Nhưng quý vị có trái tim, quý vị hãy để cho trái tim được nói tiếng nói chân thật của lòng vị tha, của xúc cảm trong mỗi con người. Qúy vị có khối óc, hãy để cho khối óc tư duy để thấy được những giá trị trong cách sống của kiếp người .

Nguyện cầu cho anh chị em tôi đang ở Phước Huệ và những anh chị em bị tản cư về nhà, có đủ kiên cường và dũng khí để vượt qua khoảng thời gian mà khó khăn và giông bão luôn luôn rình rập .

Đêm nay cầu cho khổ đau trái kết hoa thành 
Cho sinh diệt đi ngang dòng pháp thân bất diệt 
Cho suối tình thương chảy tràn trên vạn lòng tha thiết 
Để loài người học tiếng nói chân như 
Để tiếng nói trẻ thơ thành giọng chim ca .

Người viết : Thích Quảng Kim, Thích Tâm Hỷ, Thích Tâm Lạc

Phần 8 : Con đường không đứt đoạn

Phần 6: Bàn Tay Bồ Tát.

Trong đợt dùng hàng loạt xe Taxi chở  các thầy xóm Rừng Phương Bối ra khỏi tu viện Bát Nhã trong đó có hai chiếc Taxi chở mười ba thầy đến thị xã Bảo Lộc thì chạy về hướng Tp. Hồ Chí Minh. Đến Đại Lào (cách đèo Bảo Lộc 2km) thì xe dừng lại, các thầy thoát ra khỏi xe. Đến 18h00’ các thầy tìm về chùa Phước Huệ, thị xã Bảo Lộc.

Trên con đường dài chúng tôi tiếp tục bước đi, mái chùa Bát Nhã khuất dần trong đêm tối. Một số sư chú vì kiệt sức không thể đi được nên thỉnh thoảng mấy anh em dừng lại nghỉ chân bên lề đường. Khi đỡ mệt, huynh đệ tôi lại đi, đi về phía trước nhưng không biết về đâu. Các Sư chú nhỏ thì thầm với nhau: “Không lẽ mình phải ngủ ngoài đường trong cơn mưa gió?”. Điều này cũng có thể xảy ra, nhưng chúng tôi không tuyệt vọng. Huynh đệ vừa đi vừa niệm thầm danh hiệu Bồ Tát Quan Thế Âm, vì trong những lúc khó khăn khổ nạn chúng tôi thường niệm danh hiệu ngài nên có niềm tin tuyệt đối vào sự che chở của ngài. Chúng tôi tin Chư Tôn Đức không nỡ bỏ chúng tôi, các ngài sẽ dang rộng cánh tay cứu giúp.

    • Bị  người dữ đuổi chạy

    • Rơi xuống núi Kim Cương

    • Niệm sức mạnh Quan Âm

    • Không hao một mảy lông

    • Bị  oán tặc vây hãm

    Cầm đao thương sát hại

    • Niệm sức mạnh Quan Âm

    • Oán tặc thấy thương tình.

    • (Kinh Sức Mạnh Quan Âm)

Huynh đệ vượt qua một đoạn đường trong tình trạng đói lã, lạnh cóng, có nhiều thầy ngã bệnh. Điều mầu nhiệm đã xảy ra, lúc 21h03 nhiều Phật tử Bảo Lộc biết được tình hình nên đặt xe bus đưa chúng tôi đến chùa Phước Huệ nghỉ qua đêm. Nếu không nhờ những chuyến xe bus này, chắc chắn trên đường sẽ có nhiều thầy ngất xỉu vì đói lạnh. Con đường quanh co hẻo lánh, lác đác vài ngôi nhà nằm ẩn sau vườn cà phê. Bất chợt xe Bus dừng lại trước trụ sở UBND xã Đambri, nhìn vào Ủy Ban chúng tôi thấy có nhiều người mặc sẵn áo mưa từ bên trong vội vã chạy ra khóa cổng (?). Ủy Ban xã với huynh đệ tôi không xa lạ gì vì nơi đây chúng tôi thường được quan tâm đặc biệt. Bổng nhiên hôm nay chúng tôi có cảm giác lạ lạ, biết đâu hai sư anh chúng tôi vẫn còn ngồi đó!

Ngồi kề tôi là một sư  chú có trách nhiệm lo công việc cho đại chúng nên được sử  dụng điện thoại di động. Tiếng chuông điện thoại reo vang! Sau ba hơi thở vừa là sự thực tập của chúng tôi nhưng tiếng chuông trong lúc này đây quý giá đến vô cùng , để ý hoàn toàn cả thân và tâm vào hơi thở khi nghe chuông, làm cho nhiều huynh đệ chúng tôi an tĩnh tinh thần sau một ngày sóng gió vồ vập. Bên kia đầu dây là phóng viên của một cơ quan báo chí hỏi về tình hình của tăng chúng. Sư chú trả lời mà dòng lệ tuôn trào vì sự việc xảy ra cho đệ huynh của mình quá tang thương, còn các sư anh lớn như T Pháp Hội, T Pháp Sỹ không biết đã bị công an đưa đi đâu, trong khi đó thì T Pháp Tụ bị mất tích trong đêm hôm mưa gió.

Nhưng may thay nhờ ân đức của liệt vị tổ sư, sự thương tưởng của quý phật tử và sự bảo bọc nhau trong tình đệ huynh, anh em chúng tôi đã ra đến chùa Phước Huệ bình an.

“Đêm nào ta trở về ngôi

Hồn thơ  sẽ hết luân hồi thế  gian

Một phen đã nín cung đàn

Nghĩ  chi còn mất hơi tàn thanh âm!”

Về tới chùa Phước Hụê, chúng tôi được ôn Phước Huệ và Phật tử  từ bi che chở. Trước những tấm lòng thương yêu, huynh đệ tôi cảm thấy ấm lại sau một ngày bị đánh đuổi nhọc nhằn. Ôn cho ăn mì gói, ôn lấy quần áo của mình cho huynh đệ tôi thay. Các cô chú Phật tử đem áo ấm, bàn ủi vào giúp các thầy bớt lạnh. Vì chúng tôi đông quá nên tạm thời nhiều huynh đệ vẫn giữ nguyên y phục thấm nước ngủ qua đêm. Những hình ảnh hổn loạn, đánh đập, chửi mắng trong ngày qua trở thành nỗi ám ảnh làm huynh đệ tôi không thể nào ngủ được, phần vì lo ngại cho tình trạng hai sư anh vừa bị các anh công an áp tải lúc chiều.

Bảo Lộc ngày 28.9.2009

Dưới sức ép của chính quyền  địa phương: “ Các sư  cô phải dọn đồ rời khỏi tu viện Bát Nhã trước 5h sáng”. Vì vậy tại xóm Bếp Lửa Hồng lúc 4h, dù chưa hết mệt nhọc nhưng các sư cô đã thức dậy rất sớm để bàn bạc giải pháp là mỗi người về thăm nhà từ một tuần đến một tháng, sau đó liên lạc với Tăng thân, khi có điều kiện thì tập hợp lại sau. Mọi người ghi tên, địa điểm để các sư cô đăng ký xe đi theo.

Lúc 5h hai xóm Mây Đầu Núi và  Bếp Lửa Hồng thu dọn những đồ còn lại sơ tán ra khỏi Bát Nhã, một số  đồ mang theo, một số di chuyển  bằng xe đến nơi an toàn nhờ người quen giữ giúp. Trong lúc này nhiều người lạ mặt xuất hiện, họ ngang nhiên chở chậu hoa, vào tăng xá ni xá lấy những vật dụng mang về nhà. Vài sư cô lên xóm Mây Đầu Núi và thiền đường Cánh Đại Bàng thu dọn đồ thì bị nhóm người này (đàn ông, phụ nữ) rượt đuổi hăm dọa. Lúc 9h chú Đồng Thanh dẫn một nhóm người đi xuống Bếp Lửa Hồng. Khi thấy các Sư cô đang dọn đồ thì chú quát: “Tụi bây đi khỏi chổ này nhanh, chứ không tao chặt đứt chân!”. 10h xe tải vào chở đồ để đi gởi một số nơi, một chiếc xe chở thức ăn khô của xóm Mây Đầu Núi bị cướp giữa đường.

Đến trưa, phần lớn các thầy và sư cô tập trung tại chùa Phước Huệ. Chư Tôn Đức từ Tp. Hồ Chí Minh (Hòa Thượng Thích Minh Nghĩa, Sư bà Tịnh Nguyện, Sư bà Tịnh Bích, và một Sư bà…) lên thăm huynh đệ chúng tôi.

13h30’  Chư Tôn Đức từ  TP. Đà Lạt xuống thăm, an ủi động viên. Ông Lành (chủ tịch mặt trận thị xã Bảo Lộc) phát biểu: “ Sự việc xảy ra tại tu viện Bát Nhã là điều đáng tiếc, mong thầy trụ trì chùa Phước Huệ tiếp tục giúp đỡ, cưu mang các tu sinh”.

15h30’  quý Ôn ra về, sau đó chính quyền thị xã Bảo Lộc yêu cầu họp với Tăng thân và thông báo các tu sinh sắp xếp dọn đi càng sớm càng tốt. Đại diện chính quyền huyện Bảo Lâm đến chùa Phước Huệ kêu gọi các thầy cô về lại địa phương (kéo dài 3-4 lần)  Ngoài cổng chùa có khoảng 10 mười anh công an túc trực làm nhiệm vụ.

Những khó khăn, bất công, bạo quyền luôn còn đó và nó luôn tồn tại dưới bất kì xã hội nào. Hằng ngày, hằng giờ, chính quyền địa phương tại Bảo Lộc cũng như ở nhiều tỉnh thành trong nước (Tây Ninh, Đăk Lăk, Quảng Trị, Đồng Tháp, Bình Thuận, Ninh Thuận, Khánh Hòa, Hà Nội, v.v…) với nhiều hình thức trực tiếp, gián tiếp vận động, thuyết phục, gây nhiều áp lực tác động lên gia đình nhằm mục đích chia rẽ phân tán các thầy cô về địa phương.

Thực tế, có một vài sư chú và sư cô vì lý do trên nên không còn cách nào khác, đành xa lìa Tăng thân để theo gia đình về quê. Có một sư cô trước khi rời Phước Huệ để về Hà Nội đã khóc rất nhiều trước áp lực của người anh trai. Số đông huynh đệ tôi được ở lại nương tựa vào chùa Phước Huệ để tu tập trong thời gian rất hạn chế trong lúc chưa có một giải pháp thấu tình đạt lý! Một giải pháp cũng gọi là “thấu tình đạt lý” mà kết quả là vào ngày 27.9 chúng tôi bị đánh bật ra khỏi tu viện Bát Nhã. Những nguyện vọng chính đáng mà chúng tôi thỉnh nguyện nhiều lần vẫn chưa được đáp ứng trong lúc áp lực từ chính quyền ngày một gia tăng. Nhưng chúng tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi và tin tưởng vào những vị lãnh đạo đất nước, các vị sẽ nhìn lại để che chở cho những mầm non của dân tộc mình.

Dù  tình thế nhiều khó khăn, hiện tại huynh đệ vẫn được tu chung với nhau trong thời gian lưu trú tại chùa Phước Huệ, đây là một may mắn lớn. Chúng tôi biết chư Tôn Đức và ôn Phước Huệ vì lòng thương tưởng đến con cháu mà chịu đựng rất nhiều khó khăn để che chở cho huynh đệ chúng tôi. Ân nghĩa này sâu nặng. Dù gắng sức tu tập trọn cuộc đời chúng tôi vẫn không thể nào báo ơn hết được.

Tu viện Bát Nhã đi vào huyền thoại. Chùa Phước Huệ hiện thân như con thuyền của một vị Bồ Tát lướt trên sóng gió thế gian để cứu độ chúng tôi. Chư Tôn Đức tỉnh Lâm Đồng, Chư Tôn Đức tỉnh Bình Định, quí thầy cô trường TCPH Tp. Đà Lạt và nhiều ân nhân Phật tử khắp nơi đang tiếp nối những cánh tay của đức Bồ Tát Quan Thế Âm trong hạnh nguyện mắt thương nhìn thế gian. Nhờ vậy huynh đệ tôi được tiếp thêm nguồn năng lượng tâm linh để vượt qua nhiều khó khăn đang ập tới.

        • “Trí phương tiện quảng đại

        • Đầy đủ sức thần thông

        • Mười phương trong các cỏi

        • Không đâu không hiện thân”.

(Kinh Sức Mạnh Quan Âm)

Người ta có thể dùng quyền lực để truy bức, đàn áp, đánh đuổi chúng tôi ra khỏi Bát Nhã hay bất cứ nơi nào trong đất nước, nhưng không thể dùng quyền lực bắt chúng tôi phải từ bỏ tình huynh đệ, từ bỏ lý tưởng xuất gia mà chúng tôi đã chọn. Vì lý tưởng và tình huynh đệ là sự sống của chúng tôi. Người ta có quyền dùng bàn tay để che lấp sự thật  nhưng không thể dùng bàn tay để che lấp bầu trời.

Những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, tỉnh

Lâm  Đồng trong những ngày qua vẫn còn nhiều điều chưa kể!…

        • Thất Hải Triều, Bình Thuận 20.10.2009

Người viết: Thích Quảng Kim, Thích Tâm Hỷ, Thích Tâm Lạc.

Phần 7: Khi Cánh Chim Xa Đàn