By DALLOLS payday loans

phapnanbatnha.net

Wednesday
Jun 28th
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home Ý kiến Bài được quan tâm Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng - Ra đi trong đêm

Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng - Ra đi trong đêm

Email In PDF.
Chỉ mục bài viết
Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng
Nỗi đau xé lòng
Con đường không đứt đoạn
Ra đi trong đêm
Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.
Tình huynh đệ bao la - phần 3
Ngồi yên trong mưa - phần 2
Tiếng chim báo bão - phần 1
Tất cả các trang

Phần 5: Ra Đi Trong Đêm

Ngày hôm  ấy đã qua, huynh đệ tôi đã bị đánh đến ngất xỉu, chảy máu, nhưng không một ai bị thương nặng. Đây thật là may mắn lớn. Không biết sau khi thực hiện thành công việc truy đuổi chúng tôi, có giây phút nào những người này  nghĩ lại việc mình đã làm? Ân hận xót xa hay vui cười mãn nguyện? Cho dù tâm ý phát sinh chiều hướng nào, lương tâm vẫn có tiếng nói riêng. Người ta có thể che dấu hay bưng bít tất cả, có thể đổi trắng thành đen như trở ngược bàn tay, có thể làm những gì hơn thế nữa.v.v.. nhưng sự thật vẫn là sự thật! Tòa án lương tâm phân xử rất công minh. Nhắc tới sự kiện này niềm đau cùng với sự xót thương trong lòng chúng tôi phát khởi. Vết thương này không riêng cho huynh đệ chúng tôi, không riêng cho một xã hội mà còn là nỗi đau thống thiết mà kiếp người phải mang theo.

Tu Viện Bát Nhã, ngày 27.9.2009.

Cũng với hình thức đập phá, vào lúc 13h00’ một nhóm thanh niên gồm sáu người tay cầm chổi, dao rựa xông vào đập vỡ cửa kính thiền đường Tâm Bất Động. Nhóm người này tiếp tục đi đến các phòng tầng dưới ni xá Liễu Xanh, vì có cửa sắt bên trong không thể xông vào nên họ tiến lên tầng trên, tầng này cửa kính có khung làm bằng gỗ. Khi hay tin xóm Rừng Phương Bối bị tấn công, các sư cô đã kịp dồn xuống tầng dưới từ trước nên bây giờ trên tầng hai không còn ai. Họ lao vào đập đồ đạc lần lượt từng phòng. Không thấy có người nên họ đi xuống tầng dưới, la lối, chửi bới và đập cửa xe đang đậu gần đó. Nhóm thanh niên tiếp tục ra ni xá Phượng Vĩ đập phá với mục đích dồn các sư cô ra bên ngoài như hai xóm trên (Rừng Phương Bối, Mây Đầu Núi).

16h00’, Huynh đệ chúng tôi bị lùa ra đến vườn rau như lùa đàn vịt con. Rất nhiều người đàn ông xông vào tìm các thầy lớn để truy bắt. Không hiểu vì sao họ phải truy bắt những sư anh của chúng tôi? Huynh đệ tôi như một đàn chim nhưng không riêng một con chim nào là đầu đàn, tất cả đều nương nhau để tu tập, không ai lãnh đạo ai. Nếu có lãnh đạo, thì vị trí đó là chánh pháp và giới luật mà thôi.

Một anh công an thị xã Bảo Lộc tên là  Trình dẫn theo một anh công an khác, anh Trình đến chỉ mặt thầy Pháp Sỹ  để các công an bên cạnh nhận diện. Sau đó anh Trình lui ra, nhưng anh công an còn lại bám sát tiếp cận thầy Pháp Sỹ để vây bắt. Không biết làm cách nào để che chắn cho sư anh trong lúc chúng tôi bị bao vây bốn phía, và lần này có rất nhiều anh công an tham gia. Sự bất công mỗi lúc thêm nặng nề, huynh đệ tôi đưa thầy Pháp Sỹ vào đứng ở giữa, tất cả các sư cô đứng vòng ngoài.

Bóng đêm đang chìm xuống, mưa bên ngoài rã rít từng cơn, trong khung cảnh của ngày qua với quá nhiều biến động, quá nhiều bạo lực vây bủa chốn thiêng liêng này, chúng tôi đứng lại gần nhau thành một khối. Đứng bên nhau như là phương tiện cuối cùng để bảo vệ nhau trước bạo lực. Trong tâm trạng xót thương, chúng tôi tự hỏi: chuyện gì sẽ tiếp tục đây? Rồi họ bao vây lùa chúng tôi ra dần ngoài cổng… Ngoài đường một chiếc xe biển số xanh mở cửa chờ đợi… Các anh công an bên ngoài đang đi vào cổng, khi đó chúng tôi thấy có anh Trần Thiện Thuật (trưởng công an xã Đambri), anh Thuật chen người vào trong anh em chúng tôi, anh nói:“ Cơ quan công an mời thầy Pháp Sỹ ra UBND xã Dambri để làm việc. Mời thầy cộng tác với chúng tôi”.

Giờ  này thật sự chúng tôi không còn chút sức lực nào  để mà cộng tác. Huynh đệ tôi bị đánh đập, chịu đựng đói lạnh suốt cả ngày, nên mất rất nhiều niềm tin về cách thức cộng tác mà các anh công an đề nghị. Chúng tôi nghe thầy Pháp Sỹ trả lời: “ Bây giờ tôi rất mệt, không đủ sức cộng tác cùng các anh. Anh chị em tôi đang gặp nạn nên tôi không thể đi được. Các anh thông cảm”. Rất đông công an vây chặt thầy, một anh mặt thường phục quát lên: “Đừng nói nhiều. Vào kéo ổng đi!”.

Thầy Pháp Sỹ đã bị các anh công an áp tải lên xe vào khoảng 4h30’. Họ chở thầy Pháp Sỹ đi rồi, một lúc sau khoảng mười anh công an lao vào khống chế thầy Pháp Hội và lôi thầy ra cổng để lên xe. Vẫn là những chiếc xe đang mở cử đợi chờ. Thầy Pháp Tụ cũng bị truy tìm ráo riết. Các sư anh lần lượt bị công an bắt để “cộng tác làm việc”, huynh đệ tôi thật đau lòng vì không biết họ bắt các thầy đi đâu? Một số sư chú chạy vào cản lại bởi vì không biết họ tiếp tục hành xử như thế nào với những sư anh mà chúng tôi đã rất kính trọng và tin cậy thì các sư chú ấy bị kéo ra đánh đấm. Thầy Pháp Lâm cũng bị truy bắt nhưng thoát được vì họ nhầm lẫn thầy Pháp Lâm là thầy Pháp Tụ.

Kể  từ đó đến nay chúng tôi không gặp  được các sư anh nữa. Nghe nói sau khi bị  làm việc ở UBND xã Đambri, đến 21h00’ công an dùng hai chiếc xe Taxi trục xuất các thầy và trực tiếp đưa về địa phương quản lý, thầy Pháp Tụ thì đã bị mất tích, an nguy của thầy ra sao trong lúc này. Cũng trong đêm này chúng tôi liên lạc được với thầy Pháp Sỹ trong lúc thầy đang ngồi trên xe cùng với bốn anh công an, thầy nói: “Các sư em yên tâm, sư anh đi với bốn anh công an nên không sao đâu! Sáng mai là có mặt ở Khánh Hòa rồi”. Chúng tôi hỏi thêm vì sao các anh công an không cho thầy về lại Tăng thân, thì thầy trả lời: “Không biết! Nghe mấy anh công an nói đưa sư anh với thầy Pháp Hội về là để đảm bảo an toàn tính mạng, sợ người xấu tấn công các thầy. Trong lúc làm việc lúc thì các anh tra hỏi đủ thứ chuyện, nhưng khi đi đường các anh cũng lịch sự dễ thương”. Còn về thầy Pháp Hội chúng tôi không liên lạc được vì điện thoại của thầy bị đập trong trưa hôm đó.

Chuyến xe chở thầy Pháp Hội rời khỏi tu viện, thầy ra đi không mang theo một thứ gì ngoài y phục đang mặc trên người nhưng đã thấm ướt. Sau khi xe vừa lăn bánh, một anh công an đại diện cho ban công an xã Đambri nói: “Chỉ cần những Thầy này đi làm việc với chính quyền thì mọi việc sẽ ổn thỏa, các cô sẽ được vào lại xóm mình". Mọi việc ổn thỏa như thế nào đây? Thực tế, sự việc vẫn không có gì ổn thỏa, các thầy các sư cô vẫn bị cô lập, đứng chân đất đầu trần ở ngoài mưa lạnh. Nhóm người này vẫn tiếp tục chửi bới, canh chừng, khóa cổng Mây Đầu Núi, không cho các sư cô vào ni xá.

Khoảng 17h00’, Ban công an xã Đambri lập một thông báo tại chỗ với nội dung:"Yêu cầu các (Phật tử) mở cổng cho các sư cô vào xóm". Sau khi thông báo mở cổng được ban công an đọc lên thì tình hình ngược lại nhóm người này lấy dây điện buộc thêm vào cổng. Trời mưa lạnh buốt, khí lạnh của sứ cao nguyên đã bao phủ nơi đây. Trời tối đen như mực, anh chị em tôi đứng yên kiên nhẫn  ngoài trời rất lâu, chúng tôi vẫn chờ đợ, chờ đợi tiếng nói của lương tri của tình người thức dậy. 18h30’ các sư cô đành phải xách hành lý đi về xóm Bếp Lửa Hồng để tạm nghỉ qua đêm, còn các thầy đi bộ ra chùa Phước Huệ (Thị xã Bảo Lộc) trong tình trạng mệt lã, đói lạnh.

Các thầy  đi bộ từng bước yên tĩnh trong đêm mưa gió bão bùng, gió thấm lạnh từng cơn trên đường lại không có lấy một chuyến xe. Chúng tôi vẫn tiếp tục đi  dù đêm nay không có một chút ánh sáng của trời đất, dù bạo động và căm thù đổ đầy trên đôi vai còn non nớt và thơ trẻ của chúng tôi bởi vì chúng tôi vẫn có lý tưởng để đi tới  ``Đầu tôi cúi xuống nhưng tình yêu thương như hai vầng nhật nguyệt sẽ vẫn còn soi bước cho tôi…Hãy rót cái nhìn dịu hiền dù không ai hay biết``  Từng bước,từng bước huynh đệ tôi dìu dắt nhau trên con đường dài mười lăm cây số. Đây là đường độc đạo chạy ngang qua trụ sở UBND xã Đambri đưa chúng tôi về sum họp dưới mái chùa Bát Nhã, và đêm nay cũng con đường này đưa chúng tôi rời xa mái chùa thân thương ấy.

Bát Nhã  đến và đi như giấc mộng nhưng nỗi  đau thương vẫn để lại ngàn đời.

    • Chạnh thương cô Kiều như đời dân tộc

      • Lắm sắc tài sao quá truân chuyên?

      • (Chế  Lan Viên)

Người viết: Thích Quảng Kim, Thích Tâm Hỷ, Thích Tâm Lạc.

Phần 6: Bàn Tay Bồ Tát.