By DALLOLS payday loans

phapnanbatnha.net

Wednesday
Jun 28th
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home Ý kiến Bài được quan tâm Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng - Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.

Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng - Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.

Email In PDF.
Chỉ mục bài viết
Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng
Nỗi đau xé lòng
Con đường không đứt đoạn
Ra đi trong đêm
Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.
Tình huynh đệ bao la - phần 3
Ngồi yên trong mưa - phần 2
Tiếng chim báo bão - phần 1
Tất cả các trang

Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.

Nguồn năng lượng lớn lao tiếp sức cho chúng tôi là  sự che chở từ  chư Tôn Đức và  những ân nhân có mặt khắp nơi. Nếu không được tiếp nhận những nguồn năng lượng thương yêu này, chúng tôi không đủ sức đối diện chịu đựng mọi hiểm nguy đang đến. Lòng từ bi của các thế hệ tổ tiên tâm linh, biểu hiện qua nhiều hình thức, trực tiếp hay gián tiếp, trong mỗi giây phút đều che chở cho chúng tôi.

Nhiều người lên tiếng ngợi ca tán thán, huynh đệ tôi cúi đầu biết  ơn nhưng không cảm thấy tự  hào vì ý thức rằng chúng tôi là  thế hệ cháu con, tất cả  những hùng lực mà chúng tôi có  được là tiếp nhận từ  chư Tôn Đức và  tổ tiên tâm linh của mình. Mặc khác, chúng tôi cảm thấy đau thương không chỉ riêng cho hoàn cảnh mình đang đối diện, mà còn đau thương hơn khi nhìn thấy một vết nhơ đầu tiên in đậm trên trang sử Phật Giáo. Niềm đau bởi vết thương này biết đến bao giờ tan biến?

Tu Viện Bát Nhã 12h30’ ngày 27.9.2009

Vậy là  qua một giờ các Sư  cô xóm Mây Đầu Núi gặp nạn. Chúng tôi cũng bị  bao vây nên không biết làm cách nào  để có mặt bảo vệ  cho những sư chị sư  em của mình. Cầu nguyện ai đó  đang đập phá  chưởi mắng, xin trong tâm còn chút từ bi, đừng có hành vi thô thiển xúc phạm nữ giới.

Những gì xảy ra ở Rừng Phương Bối lại xảy ra cho Mây Đầu Núi, chỉ khác một chuyện là  các Sư cô chưa bị  bắt lên xe trong khi một chiếc xe Bus chạy  đến ngừng trước cổng. Cơm vừa nấu xong, dọn  lên bàn ăn được vài muỗng thì tin dữ ập đến, chỉ kịp thu xếp y bát, giấy tờ tùy thân, tất cả sư chị sư em vào phòng khóa cửa ngồi xuống niệm Phật. Trưa nay các Sư cô nhịn đói. Khoảng chín thanh niên mặt áo mưa, bịt khẩu trang, tay cầm gậy gộc xông vào tầng dưới la hét hăm dọa: “ Các cô ra mau! các thầy bị đuổi đi hết rồi, không còn ai ở đây nữa đâu!”. Sư chị, sư em tôi vẫn ngồi yên, tiếng niệm Bồ Tát Quan Thế Âm vang cao vút tới mây nhưng tiếng đập phá càng thêm dữ dội. Họ dùng gậy gộc đập nát những khung cửa kính, tất cả  vật dụng trong phòng cùng chung số phận. Họ vừa đập, vừa quát: “Chúng mày có ra không thì bảo?”, hết phòng này đến phòng khác, xong tầng dưới tiếp tầng trên, những người thanh niên này có ý thức được họ đang cậy sức mạnh nam nhi để áp chế nữ giới?

Khi đập kính, bàn tay của một số  thanh niên bị chảy máu, đáng thương lắm! Thấy vậy, các sư  cô đi tới băng bó vết thương cho người vừa  đập phá. Vết thương được băng xong, họ  tiếp tục lao vào la hét  đập phá. Máu trên thân thể  huynh đệ chúng tôi đã  rướm ra, máu trên hai bàn tay của người đập phá tươm chảy, nỗi đau đớn trên thân thể gần giống nhau nhưng hai nỗi đau ấy lại cách xa: niềm thương, vô cảm.

Bước chân vội vã của những người phụ  nữ từ xóm Rừng Phương Bối chạy lên, dồn dập gấp gáp như muốn hoàn tất việc tấn công các sư cô trong thời gian ngắn nhất. Bằng miệng lưỡi, họ chửi mắng, hò hét để uy hiếp tinh thần. Những căn phòng trong Mây Đầu Núi tiếp tục bị đập phá, vài máy vi tính nằm lăn lóc trong tàn phá của cơn bão si mê. Trước sự truy bức đe dọa của hàng loạt người hung bạo, các sư cô bị đánh bật ra sân không kịp lấy hành lý. Vài sư cô đi ngược lên cầu thang vào phòng lấy y áo cũng bị nhóm người này ngăn cản, xô đẩy xuống phía dưới. Một sư cô vào được trong phòng, nhanh nhẹn lấy đồ dùng cần thiết chợt nghe tiếng người đàn ông đang gọi điện thoại bên ngoài: “ Chào đồng chí Chánh! Báo cáo đồng chí, chúng tôi đã đuổi được các cô ra ngoài, một số đang thu dọn đồ”. Ông Chánh được xưng hô qua điện thoại có phải là ông Chánh chủ tịch xã Đambri?

Ngoài hiên nhóm người phụ nữ la hét xô đẩy các sư cô ra sân, bên trong các thanh niên đập phá. Văn phòng làm việc bị đập nát máy vi tính, nhúng nước máy in, két sắt cũng biến đi đâu mất. Một số dụng cụ may vá được các sư cô chuyển xuống dưới sân cũng bị những người phụ nữ  lấy đi. Họ dồn các sư chị, sư em của chúng tôi ra hết ngoài sân, có người chưa kịp mang theo một thứ gì. Trời mưa lớn, không thể chịu đựng cái lạnh trong cơn mưa dầm nên các sư cô đi vào mái hiên thì họ xông vào xô các cô ra mưa, quăng hết túi xách ra ngoài. Một sư em nữ bị đau chân không đi được nên các sư cô cổng xuống, vậy mà họ cũng xấn tới đập đuổi.

Bao nhiêu bạo hành dồn dập bủa vây, chúng tôi không biết kêu ai, gọi ai để cùng chứng kiến cảnh tượng đầy bất công trong mái chùa thân thương, trong miền Đambri rừng rú. Người ta đành lòng đối xử với chúng tôi bằng những hành động tương đương xã hội thời tiền sử (săn bắt, hái lượm). Và không lẽ chấp nhận cách hành xử này là giải pháp thấu tình đạt lý? Chúng tôi là nạn nhân lạc loài trong một thế giới hết sức xa lạ bất thường.

Thời  điểm này tại xóm Rừng Phương Bối, huynh đệ tôi ngồi với nhau thành hình tròn nhưng bị  họ cắt chia thành mãnh vụn. Một thanh niên mặt  áo ấm màu đen xông vào  đánh các thầy tới tấp, ông dùng tay bóp cổ, cùng với số phụ nữ khác lôi các thầy lên xe. Thầy Pháp Nhàn bị một người cao to trong nhóm quăng lên mặt kính trước xe, thầy lăn xuống và bị quăng lên đến mấy lần.

Thầy Pháp Sỹ vừa thoát ra từ  những bàn tay hung dữ, chưa kịp ngồi xuống, một thanh niên khác tung nắm đấm vào miệng của thầy nhưng anh kịp dừng tay nên ra đòn nhẹ. Sau đó họ bắt thầy lên xe, khóa chặc cửa trước cho xe chạy. Trên chuyến xe này, ngồi bên cạnh các sư chú là một thanh niên có nét mặt nghiêm nghị  lạnh lùng. Các sư chú hỏi anh là ai? Vì sao có mặt cùng lúc với chúng tôi trên xe để làm gì?Anh trả lời là công an thị xã Bảo Lộc. Nói xong, anh ra lệnh cho tài xế quay xe rẽ vào đường tắt tiến ra thị xã. Chú tài xế lưỡng lự không biết phải như thế nào khi biết mình không thể tiếp tay cho việc làm nhẫn tâm, chú cho xe dừng lại, mở cửa cho các thầy thoát ra ngoài. Chú tài xế nói với các thầy: “Con xin các thầy thông cảm, nghe công ty điều hành  gọi xe vào đây để chở khách, khi vào đến nơi thì con mới biết các thầy đang gặp nạn, họ lừa con để dùng xe đuổi các thầy đi”. Sư chú hỏi thêm: “ Biết vậy sao anh không chạy xe về, còn mở cửa xe để cho họ áp tải?”. Chú tài xế trả lời: “Con quay xe về không được, lúc đó con bị ép vì họ nói đây là chỉ thị của thị xã. Nhưng con thấy lúc đó các thầy có cưỡng lại cũng không được, tình trạng sẽ căng thẳng thêm, con chở các thầy ra ngoài đường để các thầy xuống xe thôi!”.

Từng chiếc Taxi chở huynh đệ tôi chạy ra cách tu viện không xa liền dừng lại cho chúng tôi xuống. Nhưng cũng có  một vài Taxi sợ áp lực của công an nên chạy thẳng. Trên đường xuất hiện Cảnh Sát Giao Thông đang làm nhiệm vụ, có mặt rất nhiều thanh niên, họ không cho Taxi dừng lại. Những thầy nào nhảy từ trong xe ra liền bị nhóm thanh niên này nhào tới đánh đập, đạp xuống rãnh nước hai bên đường. Huynh đệ tôi vẫn cố gắng quay trở lại tu viện để bảo vệ nhau dù đang bị người khác rượt đuổi. Khoảng bốn mươi Thầy và sư chú bị xe chở ra ngoài tu viện đang tìm cách về xóm Mây Đầu Núi. Trong xóm Rừng Phương Bối họ vẫn tiếp tục đánh đập khống chế các thầy.

Hơn nữa ngày trôi qua tình trạng bạo hành vẫn chưa  được can thiệp, chấm dứt. Mưa suốt cả  ngày, thân thể huynh đệ tôi mệt nhoài, đuối sức. Chúng tôi nhìn nhau nhưng không đủ sức nói thêm lời nào. Trong ánh mắt thân thương, chúng tôi hiểu mình phải cố  gắng kham nhẫn chịu đựng, dù ai đó nhẫn tâm bức hại thân mạng, dù kiệt sức ngã quỵ thì chấp nhận chết mà không bao giờ oán giận.

15h00’, một chiếc xe ToYoTa màu trắng mười hai chỗ  ngồi, biển số xanh, từ  hướng xã Đambri chạy về  tu viện (phía xa xuất hiện bóng dáng bốn anh công an thôn, tay cầm roi điện, điều khiển hai xe gắn máy chạy thật nhanh như sẵng sàng cơ động truy bắt tội phạm cứu dân lành). Xe chạy ngang qua nơi chúng tôi đứng trú mưa thì dừng lại, trên xe bước xuống một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi. Gương mặt ông khá sáng, tóc hoa râm rẽ mái, tiếng nói sang sảng dứt dạt, thỉnh thoảng lắng dịu ngọt ngào. Nhìn qua chúng tôi biết đây là một cán bộ già dặn, rất chuyên môn trong công tác tuyên truyền. Ông tự giới thiệu: “ Tôi là Phó Chủ Tịch Mặt Trận thị xã Bảo Lộc. Tôi hay tin (Phật tử chùa Bát Nhã) đánh đập các thầy nên vào can thiệp kịp thời. Trong số các thầy ai là người đại diện thì mời lên xe ngồi, chúng ta cùng tâm sự!”. Chúng tôi im lặng vì không còn hơi sức đáp lại. Thật may cho mình còn sống để nghe những lời tâm sự rất nghiệp vụ của ông. Đứng hồi lâu thấy chúng tôi không nói năng gì, ông lên xe tiến vào tu viện.

Chúng tôi  đứng trú mưa trong mái hiên của căn nhà  nhỏ bên đường, nhìn về  phía cổng Mây Đầu Núi có  các anh công an mặc thường phục  đang dầm mưa. Các anh cũng vất vã nhọc nhằn để hoàn thành nhiệm vụ. Trong cuộc sống này, hoàn cảnh nào cũng có những khó khăn riêng. Nếu hiểu được “cái riêng” trong lòng người khác, mình sẽ cảm thông và chuyển hóa được phiền giận đang phát khởi.

Gió  lạnh mưa dầm, chúng tôi định vào quán phía bên kia đường mua một hộp bánh ăn lót dạ. Nhưng may sao, một cô gái đi xe gắn máy mang theo nhiều phong bánh chạy tới, cô nói: “Các thầy ăn tạm cho đỡ đói”, xong cô quay xe đi liền như sợ ai đó bắt gặp.  Dáng dấp của cô gái này chúng tôi đã nhiều lần gặp khi cô có mặt tại tu viện. Lần đầu tiên là ngày 29.6.2009, cô là một trong những người tiên phong tấn công và chửi bới các thầy, y phục của cô không được kín đáo cho lắm. Khi tấn công lên thiền đường tăng xá nhìn thấy các thầy đắp y chấp nay niệm Phật, cô là người dang rộng cánh tay để ngăn cản lớp người hung dữ lao lên. Sau đó, có lẽ vì quá mệt nên cô ngồi xuống trước cửa lặng lẽ nhìn các thầy. Chúng tôi không hiểu sự thay đổi đột ngột về cách hành xử này, nhưng sự thật là cô đã khóc. Sáng nay cô có mặt trong y phục kính đáo hiền lành. Cô không tham gia tấn công chửi mắng mà chỉ yên lặng với nét buồn. Khi nhóm người lao vào đánh đập các thầy thì cô chạy vào can thiệp, mọi người kéo cô ra xa và cô là người duy nhất có biểu hiện che chở.

15h30’  huynh đệ tôi tập trung về  xóm Mây Đầu Núi. Các sư  cô chuẩn bị hành lý  xách tay như sắp bị  ai di chuyển đi đâu. Vào tới ni xá, chúng tôi giật mình khi nhìn thấy những căn phòng tan hoang đổ nát như vừa trải qua trận càn quét của quân Nguyên Mông mà lịch sử Việt Nam ghi lại. Dưới bậc thềm, một thanh niên đang ngồi. Tôi nhận ra anh vì sáng nay anh có tham gia lôi kéo chúng tôi. Hỏi anh có mệt không, đói bụng không? Anh trả lời: “ Dạ mệt lắm, đói lắm!”. Chúng tôi đến gặp các sư cô đứng trú mưa dưới mái hiên xin một cái bánh trung thu lên mời anh ăn cho bớt đói, anh không dám nhận nhưng nở nụ cười rất hiền: “Dạ con không sao, để các thầy mang theo đi đường”. Mang theo đi đường? Vậy là tối nay chúng tôi phải rời Bát Nhã thật sao? Đi đâu? Về đâu? Những câu hỏi không thành lời gợi lên trong tâm tư. Chúng tôi ngồi với anh thật lâu, kể những câu chuyện vui vì biết anh đang khổ tâm.

Thầy Pháp Hội cùng một số sư  chú từ xóm Rừng Phương Bối  đi lên Mây Đầu Núi, sau lưng là  nhóm người phụ nữ  bám sát đuổi theo. Họ vừa đi vừa chửi, tay cầm gậy gộc. Các thầy vẫn đi trong trầm tĩnh, yên lặng. Còn vài phút nữa thôi những trận cuồng phong bạo tàn đổ ập lên thân thể huynh đệ tôi.

Nhiều người đàn ông, thanh niên, phụ  nữ đồng loạt ùa vào tổng tiến công. Chúng tôi biết sau trận này họ sẽ thành công với kịch bản công phu dàn dựng. Lúc này mưa lớn lắm! Họ lao vào xô đẩy kéo hành lý quăng ra sân, đuổi các thầy cô ra đứng dưới mưa. Thầy Pháp Hội bị đánh tới tấp, các sư chú vào can ngăn cũng bị đánh xô đẩy. Nhiều sư chú, sư cô bị đẩy rất mạnh nên trợt chân té xấp mặt xuống tầng cấp. Họ đồng thanh la hét: “Chúng mày đi mau, cút xéo! Đây không phải là chùa chúng mày. Sao mà lỳ thế! Đuổi đầu này chạy đầu kia”. Có người chạy ra sân rút cây hàng rào xông vào đánh lùa, có người nắm khăn chít trên đầu các sư cô kéo giật xuống.

Huynh đệ tôi tiếp tục bị hành hạ, nhiều sư  chú bị đập đầu vô  tường, nhiều sư cô bị xô ngã trên cầu thang, thầy Pháp Vinh bị người đàn ông cầm gậy rượt đuổi xô té xuống bờ tường…Họ lùa anh chị em tôi ra hết ngoài sân. Người đàn ông có hình dáng cao to luôn điều động thanh niên, phụ nữ, ông ra đứng trước sân dõng dạt tuyên bố: “ Xin mời anh chị em ra về. Ngày hôm nay chúng ta thành công. Ngày mai chúng ta tiếp tục vào đây”. Họ kéo nhau đi ra cổng tiến ra đường lớn, nơi có chiếc xe Bus đang đậu.

Tưởng rằng sóng gió đi qua, chúng tôi có  ý tưởng trở vào ni xá  thu dọn những gì đổ nát, dù  biết chắc mình không thể  lưu lại nơi này. Tiếng chửi bới ngoài cổng xao lên. Chúng tôi nhìn ra thấy lần này số  lượng người tấn công đông hơn, họ mới nhận quân tiếp viện chăng? Nhóm người đó ùa vào bao vây ni xá, la ó, đưa mắt chăm chăm nhìn vào các sư anh lớn. Lúc này là 16h 05’. Một người đàn ông trong nhóm la lên: “ Thằng Pháp Hội, thằng Pháp Sĩ, thằng Pháp Tụ là ba thằng cầm đầu. Bà con bắt ba thằng đầu xỏ này đi”.

Bấy giờ  họ đồng loạt nhằm vào các sư  anh lớn của chúng tôi mà  truy bắt. Thầy Pháp Sỹ  không trú mưa dưới mái hiên như  chúng tôi, thầy ngồi tựa lưng vào ghế  đá ngoài sân. Nhìn ra, chúng tôi biết sư  anh đang thấm mệt vì đói và lạnh. Tất cả chúng tôi cũng trong tình trạng đó. Nhiều đàn ông xông vào nơi thầy đang ngồi. Biết sư anh mình đang gặp nguy hiểm nên chúng tôi cùng lúc đi ra quay quanh che chắn. Anh chị em tôi đứng gần nhau, vì thế họ xông vào tạt nước dơ lên đầu. Họ lấy nước bùn trong chậu sen tạt lên chúng tôi xối xả. Một thanh niên leo lên tầng một múc nước mưa từ trên dội xuống đầu các sư cô, bên dưới có ngưới cầm cây đánh sư cô Đức Nguyên.

Chúng tôi bị đánh lùi về vườn rau, y áo tay chân nhuộm màu bùn  đất. Huynh đệ dồn lại thành một khối, lần này sư anh lớn đứng vào trong để các sư em nhỏ che chắn bên ngoài. Chiều tối dần về, trên trời cao những đám mây trắng tan biến đâu mất, mây đen cuồn cuộn phía xa.

Người viết: Thích Quảng Kim, Thích Tâm Hỷ, Thích Tâm Lạc.

Phần 5: Bàn tay Bồ Tát

.