By DALLOLS payday loans

phapnanbatnha.net

Wednesday
Jun 28th
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home Ý kiến Bài được quan tâm Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng - Tình huynh đệ bao la - phần 3

Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng - Tình huynh đệ bao la - phần 3

Email In PDF.
Chỉ mục bài viết
Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng
Nỗi đau xé lòng
Con đường không đứt đoạn
Ra đi trong đêm
Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.
Tình huynh đệ bao la - phần 3
Ngồi yên trong mưa - phần 2
Tiếng chim báo bão - phần 1
Tất cả các trang

Phần 3: Tình Huynh Đệ Bao La

Xã  hội miền bắc Việt Nam vào nửa thế  kỷ 20 giai đoạn 1930 –  1945, xuất hiện một ngôi làng mang tên  “Vũ Đại” (Làng Vũ Đại Ngày Ấy – Nam Cao), nhân vật tiêu biểu  sống trong ngôi làng này là Chí Phèo. Chí Phèo là thanh niên độc thân, mồ côi cha mẹ, không được ăn học, rất khỏe, tuổi khoảng ba mươi, chuyên hành nghề rạch mặt ăn vạ, say sưa chửi mắng phá làng phá xóm. Hạt giống hiền thiện trong tâm của Chí Phèo được nảy mầm sau khi Chí ăn bát cháo hành của cô Thị Nở. Hạt giống tốt vừa mới nảy mầm, nhưng hoàn cảnh xã hội trở thành áp lực nặng nề, biến người lương thiện thành người tàn ác. Đại diện cho thế lực đầy quyền uy cấp địa phương là Bá Kiến, ông ta thao túng và mượn tay Chí Phèo để thực hiện mưu đồ thâm hiểm của mình, nhưng hậu quả ông phải trả là một cái giá rất đắt bởi sự hung bạo của Chí Phèo. Bá Kiến chết thì Chí Phèo phải tự vẫn, để lại một chú Chí Phèo con vừa chào đời cất tiếng khóc oa oa trong lò gạch bỏ hoang.

Đambri là vùng quê nghèo, đất canh tác chỉ trồng được trà và cà phê. Để nâng cao sản lượng, hằng tháng người dân phun thuốc hóa chất độc hại lên những đọt trà, sử dung phân sinh học có mùi tanh khó chịu để bón vào những gốc cà phê. Phần lớn người dân nơi đây làm thuê cho các công ty chế biến trà, tháng năm đắp đổi nên không đủ sống. Bình thường họ đều hiền lành chân chất, nhưng cái đói cái nghèo vẫn là nỗi ám ảnh đeo đuổi trong đời sống, và có khi chính điều đó lại là nguyên nhân căn bản để họ làm những việc mà họ không bao giờ muốn.

Khi nhớ  lại những sự kiện  đau thương để viết ra giấy, trong lòng chúng tôi không oán giận một ai. Những người gây  đau khổ cho chúng tôi, kể  cả các anh công an, với chúng tôi vẫn có mối liên hệ tương quan nào đó, giống liên hệ giữa sen với bùn. Sen được làm từ bùn và bùn là tố chất nuôi sen, sen và bùn tương tức. Vì sao chúng tôi không bạo động, chống trả lại? Có người nhận định đây là một hình thức chống đối tích cực vì không có yếu tố bạo động, có người thì nhận định vì là người tu nên phải vậy. Các nhận định này không sai nhưng không phải là đúng. Không bạo động là cách xử sự thiết yếu và cũng là sự sống tương tức của người xuất gia đệ tử Bụt. Khi không có sự điều hòa trong thân tâm, chúng tôi thực tập từ bi để không đối xử với thân thể mình một cách khinh xuất, thì làm sao đành lòng đánh trả người khác!

Tu Viện Bát Nhã 10h25’ ngày 27.9.2009

Thầy Thích Thông Tánh bị đánh ngất xỉu, các sư  chú bao quanh xoa dầu cho thầy. Sư chú Pháp Nghị cũng bị đánh dập mặt xuống đất đau quá nên khóc rất nhiều. Thầy Pháp Tụ cũng bị lôi ra khỏi phòng B1, họ lấy kính của thầy đang đeo bẻ gấp lại quăng xuống lầu và kéo thầy xuống tầng cấp cầu thang như đang lôi một bao ngũ cốc hay như một con nai mới vừa săn được. Tất cả những sự kiện xảy ra cho Tăng Thân, huynh đệ chúng tôi đều cố gắng ghi nhận bằng hình ảnh làm tang chứng để trình báo lên cơ quan thẩm quyền xác minh can thiệp. Chính quyền địa phương dường như  chưa hiểu được chúng tôi trong việc làm này. Họ nghi ngờ và giận lắm, họ nói rằng chúng tôi quay phim là có ý thức chống đối chính quyền, không cộng tác với người thi hành công vụ. Có lẽ vì thế, hôm nay toàn bộ máy quay phim của chúng tôi bị thanh niên xông vào lục soát, đập nát. Những ổ đĩa cứng vi tính bị lấy cắp, thủy tán. Trong ổ đĩa đó chúng tôi lưu lại pháp thoại của Sư ông Làng Mai. Văn phòng lưu trữ hồ sơ cá nhân và giấy tờ cũng bị đập phá tan tành, số tiền Phật tử khắp nơi cúng dường để dành mua thêm thức ăn cũng bị đoạt lấy.

Họ  lần lượt cưỡng chế các thầy ra tập trung ở giữa sân, rất ít  đồ đạt cá nhân  được mang theo trong túi xách nhỏ. Thầy Minh Sang, thầy Phong Thuấn bị lôi đi nhưng các thầy vẫn trong tư thế kiết già. Huynh đệ tôi ngồi thành vòng tròn, lặng lẽ nhìn nhau xem ai vắng mặt, hỏi han nhau có bị thương tích gì không, có đói bụng không? Ước gì giờ này có một gói mì sống nhai cũng đỡ đói. Một vài sư chú trẻ giữ được nụ cười ngây thơ như không có chuyện gì xảy ra.

Trời mưa nhưng nhiều sư em tôi khát nước. Mưa dội trên đầu chảy xuống mặt, thấm vào miệng mằn mặn. Những chiếc dù chưa kịp che lên đầu liền bị họ giật lại bẻ gảy. Huynh đệ ngồi hơn một giờ, hai bàn chân mọi người đều tê buốt, muốn đứng lên đi nhà vệ sinh cũng thấy ngao ngán vì xung quanh hung dữ quá. Khu vực Tâm Ban Đầu nhiều anh công an sắc phục xuất hiện, công an xã đội mũ C.A.X, dân quân tự vệ mang sắc phục xanh đậm và rất nhiều anh công an mà chúng tôi quen mặt đang thản nhiên quay phim chụp hình.

Những người tấn công, sau khi đuổi hết chúng tôi ra sân  thì họ thay nhau đứng canh chừng. Số còn lại tiếp tục xâm nhập vào các phòng để tìm kiếm, tranh thủ điều gì đó. Điện thoại trong túi áo rung lên nhưng chúng tôi không dám mở nghe, một số điện thoại di động đã bị đập nát nên chúng tôi không thể liên lạc kêu cứu ra bên ngoài.

Một người phụ nữ tuổi khoảng bốn mươi cầm hai cuốn tập từ phía xa đi lại, trang bìa in đậm tựa đề: Tình Yêu - Tình Dục. Họ  chuyền tay nhau lật qua lật lại giả  vờ xem kịch bản, sau đó hét to: “Tu gì mà đọc sách Tình Dục. Tu gì  mà bao cao su vất đầy sau vườn. Tu gì mà thư tình đầy phòng. Về nhà cưới vợ hết đi, không thì mỗi thầy cặp với một cô lấy nhau mà sinh con đẻ cái”. Họ lập đi lập lại nhiều lần. Một người phụ nữ khác nói giọng Quảng Ngãi bước vào nói tiếp: “ Mấy thầy không đi thì coi chừng tôi cho chị em vào bóp d…”. Người đàn ông trạc tuổi năm mươi hùa theo: “ Đừng có ngồi mát mà ăn bát vàng nhé. Chúng tao lao động cơ cực mới có chùa cho chúng mày ở. Chúng mày không mang ơn mà còn làm phản. Chúng mày ăn tiền đế quốc há! Pháp, Mỹ  tao còn đánh bay huống gì chúng mày!”.

Mưa xối xả, thân thể huynh đệ tôi dầm dề  ướt. Từng bong bóng nước chợt hiện chợt tan trên nền ximăng rồi chảy dài xuống mương cuốn theo vài cọng thông khô. Chợt tôi ý thức hơn về  sự vô thường mong manh của một kiếp người. Tôi thấy đau thương cho nhóm người bạo hành này, họ đang bị nóng bức, đau khổ hết sức. Rồi, ai cũng phải chết. Những cơ sở này một trăm năm sau cũng chỉ là di tích để khách hành hương vãng lai. Những con người này, chúng tôi hay công an, vài chục năm sau đều thành bộ xương khô nằm im  trong lòng đất.  Là  thực hay  mơ?

Càng về  trưa số lượng người có  mặt tại Bát Nhã càng thêm  đông. Trong số nhiều thanh niên lạ, tôi không biết rõ người nào là công an. Nhìn thật lâu tôi nhận thấy có vài thanh niên hiện diện trong Tăng xá  với nét mặt rất bình tĩnh, vui vẻ nói cười. Làm sao hiểu được điều gì ẩn chứa sau những tiếng cười ấy? Chiến thắng hay cảm thông? Rất nhiều người đứng từ xa nhìn về phía huynh đệ tôi, họ đến để chứng kiến hay để ngắm nhìn một sự thật đang đi vào lịch sử? Họ im lặng đưa mắt nhìn như đang xem một bộ phim màn ảnh rộng.

Sư  chú nhỏ ngồi trong vòng tròn nói khẽ:  “Thầy, con đói quá ! Thầy có  mang theo bánh không?”. Các sư em tôi đói lắm rồi, có ai biết cho không? Chưa kịp trả lời,  người phụ nữ có nước da ngăm đen trên tay cầm tờ giấy A4 tiếp tục vào mắng nhiếc, Sư ông Làng Mai bị gọi tên nhiều lần với lời lẽ thô thiển chưa từng có trong ngôn ngữ Việt Nam. Chúng tôi đồng chắp tay niệm danh hiệu Bồ Tát Quan Thế Âm. Cầu mong biển khổ thuyền dong cứu độ người. Tiếng âm vang hải triều vượt thoát mênh mông trên tiếng đời thông tục, vang cao mạnh mẽ. Huynh đệ tôi nhắm mắt, không để ý những gì xảy ra xung quanh. Họ càng tỏ ra giận dữ vì lời thô tục kia chẳng có ai nghe, họ càng chửi giòn giã. Để lấn lướt, một người đàn ông tuổi chừng bốn mươi, hai chân mang ủng đen, đầu đội mũ bảo hiểm, dùng cán dù đập vào mái tôn ầm ầm. Tay ông đập, miệng ông cười, đắc chí, mãn nguyện như sắp nhận được quà. Tiếng đập, tiếng chửi, tiếng niệm Bồ Tát hòa vào nhau, nhưng khối si mê vẫn chưa thể mở mắt. Đông người quá, chúng tôi bị xem như tù nhân giam lỏng giữa ban ngày. Họ tìm cách khống chế các thầy, không cho một ai ra khỏi khu vực, ai đứng dậy đi thì bị lôi vào. Giây phút này, huynh đệ tôi không biết chuyện gì đang xảy ra cho các sư cô tại xóm Mây Đầu Núi. Đến chiều chúng tôi mới hay tin họ bao vây chúng tôi là để cùng lúc dễ dàng đánh phá, tấn công xóm Mây Đầu Núi. Lúc 11h 30’ các sư cô lâm nạn.

12h00’  huynh đệ tôi vẫn ngồi dưới mưa vì  không thể đi đâu được. Nhóm người bạo hành khi hoàn thành nhiệm vụ  đập phá đẩy chúng tôi ra khỏi Tăng xá, sau đó họ gọi nhau đi ăn cơm tại Trai Đường, số còn lại vẫn túc trực canh giữ.

Không gian xung quanh im lặng trong giây lát, một người đàn ông tự xưng là  Chủ Tịch Mặt Trận xã  Đambri tới làm công tác dân vận. Ông vận động các thầy  đề cử người đại diện Tăng thân để theo ông ra xã Đambri làm việc. Ông nói:“Tôi là người đại diện cho Ủy Ban Mặt Trận xã Đambri, tôi theo dõi diễn biến vụ việc từ sáng đến giờ, tôi thấy quần chúng ở đây quá bức xúc các thầy. Không gì mạnh bằng sức mạnh quần chúng. Các thầy nên ra Ủy Ban xã làm việc”. Chúng tôi tự đặt câu hỏi “Người đại diện chính quyền và những hành vi đàn áp truy bức, có liên hệ gì với nhau???”. Ông Chủ Tịch Mặt Trận xã đã không thành công trong luận điệu tuyên truyền khi tiếng niệm Bồ Tát Quan Thế Âm lại vang lên, tiếng la lối lại càng xối xả: “Đuổi chúng nó đi, giao chúng nó cho công an bỏ tù. Cút, chúng mày cút xéo hết đi. Một lũ ngu”.

Người đàn ông có hình dáng cao, đầu đội mũ, tham gia chỉ  đạo nhiệt tình trong việc  đánh đập các thầy. Lần này  ông dùng điện thoại di động gọi Taxi và ông nói  trưa nay chúng tôi đưa “chúng mày về quê”. Từ Bảo Lộc, thường xe Taxi chạy vào tu viện mất ít nhất hai mươi phút. Nhưng lần này chỉ mất gần mười phút thì xe Taxi xuất hiện hàng loạt, thời gian chính xác là 12h16’. Taxi vào đến nơi, hàng trăm người lao xao chuẩn bị cho kịch bản dàn dựng kế tiếp. Một người đàn ông có bàn chân phải khập khểnh bước đến tuyên bố: “ Tôi là Phật tử địa phương, chùa Bát Nhã. Nay tôi đại diện cho toàn thể Phật tử của chùa, đề nghị các thầy lập tức lên xe”. Lên xe là phải ra đi, nhưng đi là đi đâu? Đây là nhà của chúng tôi, đây là quê hương tâm linh của chúng tôi, ngôi nhà được dựng nên bởi hàng triệu tấm lòng khắp nơi…và nay chúng tôi đang bị truy bức phải ra đi khỏi ngôi nhà của mình! Chúng tôi nhìn qua phía dãy nhà khách chợt thấy bóng dáng ông chủ tịch xã Đambri, đứng xung quanh là nhiều công an mặc thường phục. Huynh đệ tôi kiên quyết không lìa khỏi chỗ ngồi, vậy là họ ùa vào lôi kéo bắt bớ. Anh tài xế Taxi cho xe lùi gần sát nơi chúng tôi đang ngồi, mở tất cả cánh cửa xe, họ cùng nhau quăng các thầy như quăng những con vật, xong liền khóa chặt cánh cửa không cho chúng tôi thoát ra ngoài. Họ xông vào lôi hết người này đến người khác, huynh đệ tôi không kháng cự, không phản ứng, chỉ tìm cách ôm giữ anh em của mình để không bị chở đi. Họ càng giận dữ, cường độ hung bạo trong những con người đang bị vô minh che lấp lên đến cao độ, họ nhào vào đánh đập, dùng chân đạp lên ngực, lên bất cứ nơi nào trên thân thể huynh đệ tôi. Trong cơn hỗn loạn, trong cơn đánh đập bạo tàn, một sư chú nằm im bất động . Mưa gió bụi bẩn nhuộm khắp thân hình em tôi, y áo bị xé nát nằm lăn lóc trên sân. Chúng tôi đồng thanh kêu cứu: “Có người chết, có người chết, cứu người!”. Tiếng kêu của các thầy tiếp tục tan vào hư không, gỗ đá cũng động lòng trắc ẩn, nhưng với nhóm người này vốn đã vô cảm nay lại thêm vô cảm. Đâu là tiếng nói lương tri!

Thêm một sư chú nữa bị  đánh chảy máu miệng, chú  bị lôi, bị xóc nách và  bóp cổ. Nhóm người phụ  nữ xông vào bóp bộ  phận kín của các chú. Niềm  đau và tủi nhục bao trùm khắp núi rừng. Thầy Pháp Tụ bị nhóm người phụ nữ và thanh niên tấn công, họ xé rách y của thầy, quăng thầy lên xe như vật dụng hàng hóa. Chúng tôi vẫn không kháng cự, nhiều sư chú đã khóc. Em tôi đã khóc.

Đợt đầu tiên bốn chiếc Taxi lao ra ngoài cổng, anh em của tôi bị đưa đi đâu mà không ai biết trước. Đợt thứ hai bốn chiếc Taxi màu trắng xuất hiện, những người lạ mặt này xông vào bắt thầy Pháp Hội, thầy Pháp Sỹ, thầy Minh Sang, thầy Phong Thuấn, Thầy Pháp Nhàn và một số sư chú khác. Họ cố tâm lôi kéo thầy Pháp Hội và dùng tay bóp cổ thầy. Huynh đệ tôi cố gắng hết sức để dành lại sư anh đang bị họ đánh đập. Bị bóp cổ ngạt thở, phần vì mệt nên thầy Pháp Hội ngất xỉu. Họ quay sang đánh đập và bắt các sư chú lên xe. Xe chuẩn bị lăn bánh, không còn cách nào để giải cứu bảo vệ huynh đệ mình, nên một số thầy và chú lấy thân mình nằm trước bánh xe. Thấy vậy, họ tiếp tục nhào lên đạp vào bụng, vào ngực mặc nhiên đánh đấm. Chúng tôi trở thành những tấm bia bằng xương bằng thịt. Trời đất nghẹn ngào, thế giới chấn động. Dòng suối phía sau lưng vẫn mãi vang tiếng hát:

“Đây Bát Nhã thân yêu, có  những người mang trong trái tim tình thương lớn, mang trong trái tim đại nguyện, nguyện sống bên nhau, xây cõi Tịnh chốn này”.

Người viết: Thích Quảng Kim. Thích Tâm Hỷ, Thích Tâm Lạc.

Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.