By DALLOLS payday loans

phapnanbatnha.net

Sunday
Mar 26th
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home Ý kiến Bài được quan tâm Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng

Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng

Email In PDF.
Chỉ mục bài viết
Từ Bát Nhã đến Phước Huệ -Kể về những sự việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng
Nỗi đau xé lòng
Con đường không đứt đoạn
Ra đi trong đêm
Phần 4: Gối Nhẹ Mây Đầu Núi.
Tình huynh đệ bao la - phần 3
Ngồi yên trong mưa - phần 2
Tiếng chim báo bão - phần 1
Tất cả các trang

Phần 10 : Tan tác cánh chim non

Có thể ngày mai

Trước khuôn mặt bạo tàn

Một mình em đối diện

Hãy rót cái nhìn dịu hiền từ đôi mắt

Hãy can đảm dù không ai hay biết

Và nụ cười em

Hãy để nở trong cô đơn

Trong đau thương thống thiết

Những người yêu em

Dù lênh đênh qua ngàn trùng sinh diệt

Vẫn sẽ nhìn thấy em.

(“Dặn Dò” - Thơ Từng Ôm và Mặt Trời Từng Hạt - Nhất Hạnh)

Mấy buổi chiều này Bảo Lộc mưa tầm tã, những cơn mưa trái mùa… Cùng nỗi lòng với anh chị em chúng tôi, đất trời khóc đưa tiễn biệt! Bác Phật tử thường hay tới chùa ngậm ngùi nói: “Trời khóc thương quý thầy quý cô đó…” Ôn Trụ Trì bâng khuâng, ngó mông lung ra ngoài: “Mùa này đâu có mưa lớn như vậy, trời khóc cho Thầy, trời khóc cho các con đó chứ..!” Hôm trước thầy Phong Thuấn, thầy Minh Sang phải đi tìm sư cô Phước Tâm đề nhờ may lại cái áo nhật bình bị xé rách. Các sư chú cũng phải nhờ các sư cô mạng lại tấm Y, khâu lại chiếc áo. Thầy dạy các thầy các sư chú có thể nhờ các sư cô may áo với điều kiện phải làm việc đó một cách công khai trước mặt mọi người. Các anh chị em tôi đã đi qua chung với nhau biết bao là khó khăn tủi nhục, đã thương nhau như ruột thịt thâm tình. Chúng tôi thực tập không thương riêng một ai. Thầy đó, sư cô đó đáng bằng tuổi Ba mình, Mẹ mình thì mình thương yêu và kính trọng như Ba Mẹ. Sư anh, sư chị đó đáng bằng tuổi anh chị mình thì mình thương kính như anh chị mình. Sư em đó đáng bằng tuổi em mình thì mình thương yêu và bảo hộ người đó như em mình vậy. Bên cạnh tình thương ruột thịt là nghĩa tình cao đẹp của những người chia sẻ chung một lý tưởng, một con đường, nguyện gìn giữ và bảo hộ cho nhau để có thể cùng nhau thực hiện được tâm nguyện ban đầu xuất gia là giúp mình và giúp người bớt khổ, đem lại hạnh phúc thanh lương cho quê hương, cho nhân loại. Sư cô Phước Tâm là một sư chị lớn trong Tri May, nhận những chiếc Y, chiếc áo bị xé toạc, nhàu rách và vá may lại với tình thương của một người mẹ, người chị, trong sáng và đẹp vô cùng. Có ai nghi ngờ được tình thương chân chất cao đẹp đó của những người tu dành cho nhau! Không phải hễ thương nhau là hệ luỵ, sầu đau, anh chị em chúng tôi thương kính và quý trọng nhau, nguyện đi chung với nhau trên một con đường, nguyện xây dựng Tăng thân, nguyện tiếp nối sự nghiệp độ sanh của Chư Bụt.


Ngày ra đi, ngày chia tay làm sao mà không đứt từng khúc ruột…khi ra đi mà chẳng biết mình đi về đâu, có còn chăng ngày gặp lại…?

Lũ chúng tôi lạc loài năm bảy đứa

Bị quê hương ruồng bỏ giống nòi khinh

(VHC)

Vũ Hoàng Chương cũng đã từng tan nát trái tim, rời bỏ quê hương mà ra đi, ôm trong lòng một mối hận sầu khôn nguôi… Chúng tôi ra đi trước sức ép của rẻ khinh thù ghét, trước sự hất hủi của chính những người đáng bậc cha anh chúng tôi, những người đi trước chúng tôi trong gia đình Việt Nam mà chúng tôi đã nguyện thương yêu và bồi đắp. Nhưng không như Vũ Hoàng Chương và những người trẻ thời đó, chúng tôi ra đi mang theo một trái tim vẫn còn sáng trong nguyên vẹn, trái tim trinh nguyên này sẽ không bao giờ ruồng bỏ quê hương, ruồng bỏ con đường thương yêu và hiểu biết mà chúng tôi đã chọn.

Dù muôn khổ đau lòng không oán thán

Bởi vì dưới ngôi sao em tôi đã sinh ra

Bởi vì vì em tôi mới sinh ra

Để vạn kiếp làm người trai khờ dại.

(“Xin Cúi Đầu Đưa Về” - Thơ Từng Ôm Và Mặt Trời Từng Hạt - Nhất Hạnh)

Anh chị em tôi là những đứa con trai, con gái dại khờ, muốn làm những con người khờ dại để được mãi hoài thương yêu và xây dựng tâm hồn con người, để được sống như những con người chân thật, để được yêu mãi hoài quê hương Việt Nam. Chúng tôi có mặt đây vì quê hương có mặt đó. Chúng tôi có mặt đây vì sự vô minh, thù hận của con người còn có đó, và nguyện muôn đời không bao giờ oán trách, nguyện muôn đời nuôi dưỡng trái tim yêu thương.

Mỗi ngày, mỗi ngày có năm sáu chị em, ba bốn anh em ra đi… trên vai một túi xách nhỏ, có Y bát, cuốn Khắp Chốn Thảnh Thơi - Luật Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni hay cuốn Bước Tới Thảnh Thơi - Luật Sa di, Sa di ni, và một bộ đồ. Chúng tôi không biết mình sẽ đi về đâu! Chúng tôi không thể về lại nhà, đi tu rồi mà về nhà thì khác nào người tu đó đã chết. “Người tu mà không được ở chùa thì phải ra ngoài đường mà ở thôi”, một vị tôn đức thương cảm cho chúng tôi mà thốt lên như vậy. Phật tử khóc như ri, đưa tiễn chúng tôi mỗi ngày, người nào mắt cũng sưng húp, có Bác còn dúi cho chúng tôi vài chục ngàn,…”để uống nước Thầy nghe!” Chiều hôm qua một bác Phật tử vào chùa vừa nói vừa khóc, giọng phẫn uất: “Nó lấy áo của các thầy mặc vào, rồi đi ra ngoài chợ cầm tay con gái bêu xấu tăng thân, ai hỏi thì nói: Tôi là người Bát Nhã, từ Phước Huệ ra…” Các thầy đứng đó phải an ủi và làm cho Bác dịu lòng. Mỗi ngày anh chị em tôi ra đi, đều phải nộp tên và số lượng người rời Phước Huệ cho các chú công an. Tôi ngậm ngùi... Anh chị em tôi đã bị đuổi ra khỏi mái nhà tâm linh của mình mà không được hiểu lý do một cách thỏa đáng, bị đuổi đi mà còn phải khai báo… Có phải ai đó làm như vậy để biết chắc rằng anh chị em tôi thật sự đã và đang ra đi hay không? Những ngày này đại chúng vắng quá, ngồi nhìn hai dãy bàn ăn trống người, ai cũng buồn! Các sư em thì thầm: “Sư chị ơi, bữa nay chắc là mình đừng nấu canh nữa, có nước mắt chan cơm rồi mà…!” Các anh chị em tôi lại khóc, ngậm ngùi!

Hôm Ban Trị Sự Tỉnh Lâm Đồng xuống thăm Ôn Trụ Trì và anh chị em chúng tôi. Nơi nhà ăn chùa Phước Huệ, chúng tôi lại đã khóc cùng nhau, khoảng cách thế hệ xóa đi khi tất cả mọi người, từ Quý ngài Hoà Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức cho đến anh chị em tôi, các vị Phật tử, không thể cầm được nước mắt và chia chung một nỗi buồn quá lớn. Chúng tôi lạy ba lạy tạ ơn quý Ngài đã chở che nâng đỡ yêu thương chúng tôi trong thời gian khó khăn vừa qua. Chúng tôi sẽ chẳng biết phải làm gì nếu không có sự hiện diện và đức hy sinh của quý Ngài. Trong tư thế năm vóc sát đất, chúng tôi nguyện gìn giữ và nuôi dưỡng bồ đề tâm, nguyện dù có ra sao ngày mai cũng sẽ cố gắng hết sức để tu học hầu đáp đền ân đức cao cả của quý Ngài. Lạy xuống thêm một lạy, chúng tôi nguyện khắc ghi tâm niệm không oán trách hận thù những người đã làm cho chúng tôi khốn đốn, nguyện cầu cho họ được nhờ ơn Bụt Tổ mà phát được tâm thiện lành. Nguyện cầu cho họ được mạnh khoẻ, bình an!

Sau những trận gió lạnh âm ỉ kéo dài cho đến ngày bão táp hai mươi bảy tháng chín vừa qua, anh chị em tôi bị đánh bật ra khỏi nơi mình đang ở tu hành như một bầy chim con bị đẩy ra ngoài trong trời giông bão loạn cuồng. Bầy chim non mang trong mình những vết thương sâu kín, may mắn tụ lại nơi ngôi chùa Phước Huệ này, nhờ ơn cưu mang tế độ của Ôn trụ trì, những con chim con đuối sức hồi phục phần nào, chiêm chiếp cất giọng hót tươi vui trở lại. Ôn trụ trì đã dang cánh tay Bồ Tát mà che chở cho chúng tôi. Như một con chim Mẹ, tình thương Ôn cho chúng tôi ngày một đậm đà sâu sắc. Chúng tôi trẻ người non dạ, gây ra thật nhiều vụng về, lầm lỗi, nhưng Ôn vẫn thương tưởng mà dạy dỗ, bảo ban…”Chúng nó tu hành đàng hoàng!” Ôn nói như vậy. Ôn khóc thật nhiều, Ôn buồn thật nhiều khi cảm thấy giờ đây mình bất lực trước cơn bão tố đang hất văng chúng tôi một lần nữa ra khỏi tổ ấm mái chùa Phước Huệ. Ôn ân cần dặn dò từng nhóm anh chị em tôi khi lạy chào Ôn mà ra đi…”Các con nhớ phải luôn luôn cố gắng, mai đây dù ở đâu các con vẫn phải nhớ gìn giữ tâm bồ đề, tiếp tục con đường xuất gia tu học của mình…” Ôn khóc, anh chị em tôi cũng khóc và các Bác Phật tử thì nước mắt đầm đìa. Ôn cho tiền xe mỗi đứa và dặn thêm: “Ráng giữ gìn sức khoẻ nghe con!”.

Sư anh sư chị tôi dặn dò: ”Người ta càng làm cho mình điêu đứng bao nhiêu, mình càng phải tu cho giỏi bấy nhiêu. Người ta càng bức hại, chà đạp mình bao nhiêu, mình càng phải phát khởi và nuôi dưỡng tình yêu thương cho họ bấy nhiêu.” Tôi cúi đầu không nói, nuốt nước mắt để nghị lực thêm mạnh mẽ trong lòng. Nỗi đau này quá lớn, nỗi buồn này quá sâu mà lý tưởng con đường kia cũng quá thanh cao, đẹp đẽ.

Tôi bưng mặt trong lòng hai bàn tay

Có phải để khóc đâu anh

Tôi bưng mặt để giữ cho ấm áp sự cô đơn

Hai bàn tay chở che

Hai bàn tay muôi dưỡng

Hai bàn tay ngăn cản

Sự ra đi hờn dỗi của linh hồn.

("Ấm Áp" – TNH)

Tôi không muốn trả lời một cách rành mạch nghĩa đúng sai lành dữ của một con người vì tôi vẫn tin và muốn tin rằng con người có lương tâm thánh thiện. Chỉ cúi đầu thầm gọi “Bụt ơi! Mẹ Hiền Quán Thế Âm ơi! Thầy ơi!” để năng lượng bình an vô úy của liệt vị ôm lấy chúng tôi và làm sống dậy nơi trái tim của mỗi một con người năng lượng an lành đó.

Anh chị em tôi tới đây trong đêm mưa bão hai mươi bảy tháng chín, mưa bão của đất trời và mưa bão của tình người. “Từ khi có các thầy cô ra đây, chùa vui hẳn ra. Đi đâu cũng nghe tiếng cười vui tươi, thanh thoát của thầy cô, cũng được thấy những khuôn mặt hiền lành, phúc hậu của thầy cô, chúng con thấy cuộc đời nhẹ nhàng ra, chúng con hạnh phúc nhiều lắm!” Bác Phật tử của chùa đã nói với anh chị em tôi như vậy. Các sư anh, sư chị, sư em tôi tranh thủ từng vuông đất nhỏ của chùa, xới đất trồng rau. Hai luống đất nhỏ dọc hành lang dài bên hông chùa được tưới tẩm vun xới, hạt cải mua về gieo lên. Vài ngày nhú mầm xanh non tươi mơn mởn, lại gần hóa ra những hạt cải sắp thành hai hàng chữ ‘an trú - hiện tại’ và một khuôn mặt cười. Hai luống cải “an trú hiện tại” đã làm vui lòng nhiều người và nhắc nhở cho sự thực tập của chúng tôi. Chúng tôi thương kính và tri ân Ôn Trụ Trì cũng như quý thầy đệ tử Ôn và phật tử của chùa biết mấy. Và chúng tôi cũng biết rằng mình được thương yêu bảo bọc chở che dưới mái chùa này. Chùa ít người. Dì Mười, dì Duyên, dì Du…dưới bếp thường dặn nhau: “Sáng sớm thấy tôi không dậy thì nhớ tới đập cửa phòng, đâu biết chừng tôi không dậy nữa và lỡ tôi chết mà không ai hay!” Chùa sẽ vắng lắm nếu anh chị em tôi ra đi. Các dì buồn buồn: “Chẳng thà các thầy cô không ra đây thì thôi, ra đây ở làm chúng con hởi lòng hởi dạ, chùa ấm cúng, mai đây không còn thầy cô nữa, Ôn Trụ trì, quý thầy và chúng con sẽ buồn biết bao. Ôn Trụ Trì không chừng buồn mà đổ bệnh mất thôi. Chúng con đã quen và hạnh phúc khi có thầy cô ở đây, chúng con sẽ nhớ lắm!”

Các sư chú không khóc nhiều như các sư cô lúc chia tay, nhưng nỗi buồn thấm vào trong lại càng thêm nhức nhối. Sáng nay lại tiễn đưa một nhóm các sư em nam, một nhóm các sư em nữ ra đi… Các em mỉm cười chào mà khuôn mặt phảng phất một nỗi buồn sâu kín… Không ai dám nói nhiều, đưa mắt thầm lặng sẻ chia. Sư em Pháp Đại mới 18 tuổi, tuổi còn chơi còn nghịch phá, mà đã bớt hồn nhiên vô tư đi rồi. Sư bé Ngộ Nghiêm mắt đỏ hoe, chẳng mắc cỡ nữa khi khóc trước mặt mọi người. Ôn Trụ trì ngồi đó với Quý Sư bà từ Sài Gòn lên thăm, sách tấn căn dặn các sư em trước lúc lên đường. Quý Sư bà cảm động trước cảnh tượng chia tay như giữa Cha con thân ruột, nước mắt rưng rưng. Lòng tôi se thắt. Các em còn quá nhỏ, còn quá non dại, chỉ mới tu vài ba năm, mà thử thách quá lớn lao, đau thương quá sức chịu đựng của mình! Tối hôm trước sư chị Trang Nghiêm thức giấc khi nghe tiếng thút thít nơi góc Nhà Tổ, lúc đó đã gần 11 giờ. Ngồi dỗ dành an ủi cho sư em Lạc Nghiêm và Thiện Nghiêm, hai sư em ngày mai phải ra đi rồi. Một hồi sau sư chị cũng khóc theo hai đứa em của mình. Tối nào Ôn Trụ Trì cũng đi một vòng quanh chùa trước lúc đi ngủ. Ôn cũng đi tới góc Nhà Tổ khi nghe tiếng người phía đó. Ôn nói rằng: “Sư chị thì không được khóc, sao dỗ em mà chị cũng khóc theo…!” Ôn ngồi đó với các sư con, một hồi Ôn cũng thấy nước mắt mình chảy xuống... Giống như một người Cha vỗ về những đứa con thơ trước cơn giông tố cuộc đời giáng xuống ngay trên những mái đầu vô tội, nước mắt tưới mát hồn thơ. Người tu là những con người vô hại, chỉ có “vũ khí” duy nhất là Tâm Bồ Đề mà thôi! Khi bị bức hại họ biết làm gì khác hơn là càng cố gắng tu tập và gởi năng lượng thương yêu cầu nguyện cho những người hại mình thấm nhuần từ bi của Bụt mà bớt chịu quả khổ về sau. Khi ngồi yên lại anh chị em tôi vẫn thấy mình là những người có nhiều may mắn, được gặp Bụt, được quy y, được gặp Thầy và Tăng thân, được sống và tu trong tình huynh đệ cao đẹp. Cho nên đau buồn cũng có mà hạnh phúc cũng không thiếu đi. Chúng tôi vẫn chế tác hạnh phúc qua những pháp môn tu của mình hàng ngày. Nụ cười tuy có chừng mực và bớt đi nhiều sự hồn nhiên nhưng anh chị em tôi vẫn mỉm cười, vẫn đem hết niềm vui và lòng bình an của mình cho nhau và cho những ai đến Phước Huệ. Dù đối diện với biết mấy là khổ đau, chúng tôi vẫn không bao giờ chết đi ngọn lửa Bồ Đề Tâm, vẫn không bao giờ đánh mất niềm tin nơi Tam Bảo, nơi tánh Bụt vốn có ở mỗi con người.

Anh chị em tôi ăn Tết sớm, hôm đó chỉ mới tháng 12, ngày 18. Buổi sáng Ôn đi công chuyện, chiều vừa về tới chùa là Ôn đi thẳng lên thiền đường và ngồi xuống ngay hàng đầu. Ban Chăm Sóc thương đại chúng, muốn sắp xếp sao cho mọi người vẫn có một cái Tết bên nhau ấm cúng tươi vui như dạo nào. Những vở kịch ngắn, những bài hát, những tiết mục trình diễn “cây nhà lá vườn”. Nhìn khuôn mặt Ôn rạng rỡ anh chị em tôi thấy lòng mình nhẹ ra. Khi “nàng Bạch Tuyết” xuất hiện trên sân khấu thì không ai có thể nhịn cười được nữa, thầy Huệ Trung trong vai Bạch Tuyết, vừa ốm, vừa… đen, cùng với người Mẹ kế thực tập làm mới sau khi đã nghe và thực hành kinh Thương Yêu: “Nguyện cho đừng loài nào sát hại loài nào, đừng ai coi nhẹ tánh mạng của ai, đừng ai vì giận hờn ác tâm mà mong cho ai bị đau khổ và khốn đốn… Nguyện cho mọi người và mọi loài được sống trong an toàn và hạnh phúc, tâm tư hiền hậu và thảnh thơi…” Bác Phật tử vừa nói vừa khóc: “Các thầy cô là đại diện cho những gì đẹp nhất của Phật giáo Việt Nam, 400 thầy cô sẽ trở thành 400 Bát Nhã. Phật tử chúng con có niềm tin nơi các thầy cô!” Các Bác lạy xuống trước Ôn và đại chúng.

Chúng tôi tặng quà Tết lên Ôn, và tặng quà Tết cho nhau, ý thức rằng Tết đến mình sẽ không thể có mặt bên nhau nữa. Không biết lúc đó mỗi người sẽ đi về phương trời nào và bao giờ mới có thể được ngồi bên nhau, hát cho nhau nghe như thế này! Chúng tôi đang sống sâu sắc bên nhau, trân quý từng ngày từng giờ.

Sáng nay cái tin “đi thăm Phương Bối với Ôn” được lan ra một cách nhanh chóng và hào hứng. Như những con nai, con thỏ, con sóc được thả trở lại núi rừng, anh chị em tôi vui vẻ và hạnh phúc biết bao, đặt chân lên đất Phương Bối xưa với niềm thương cảm và xúc động sâu xa. Có mười mấy phút lái xe khỏi chùa mà Ôn cũng phải xin phép người ta thì anh chị em tôi mới được đi chung với nhau như vầy. Cái điều cơ bản nhất của con người là được đi lại tự do trên đất nước mình mà chúng tôi cũng thấy xa vời quá. Sau ba tháng sống dưới sự giám sát kỹ càng, chúng tôi được ra ngoài chung với nhau, đi thăm Phương Bối. Phương Bối đẹp quá, tự do trong lòng mỗi anh chị em được nhân lên gấp bội trước bao la trùng điệp núi đồi. Những con chim Phương Bối đã bị đánh dạt đi không biết về phương nào, lông cánh tả tơi… Bây giờ những con chim non của Phương Bối cũng bị đánh cho tan tác rồi, biết bao giờ mới được hội tụ. Giống như thầy Thánh Pháp đã chia sẻ với những anh chị em đồng đạo Trường Trung Cấp Phật Học Lâm Đồng ngày xuống thăm Phước Huệ, rằng Bát Nhã đã trở thành quê hương, Phước Huệ đã trở thành quê hương và Phương Bối từ lâu đã trở thành quê hương tâm linh của mỗi anh chị em tôi, Phương Bối không bao giờ chết, Bát Nhã không bao giờ chết! Những cánh chim non tan tác lẻ bầy, đang bay dạt về phương nao…?! Như Tô Hoài ngày xưa, qua nhân vật của mình, đã ngửa mặt lên trời mà than: “Em ơi, bây giờ em ở đâu?” Tôi cũng muốn ngửa mặt lên trời mà gọi như thế, gọi những đứa em còn quá non dại của mình: “Em ơi! Bây giờ em ở đâu?!”

Đây Bát Nhã thân yêu

Có những người mang trong trái tim tình thương lớn

Mang trong trái tim đại nguyện

Nguyện sống bên nhau, xây cõi Tịnh chốn này

(Bát Nhã Ca)